Trò Chơi Suy Diễn

Chương 491: Địa Ngục Của Alice - Cục tẩy (3)

Anh ta liếc nhìn về phía nữ tu. Sau đó nhìn vào bình tưới cây trong tay Dư Hạnh rồi nói: "Đừng nói chuyện ở đây nữa. Nữ tu sắp quay trở lại đây rồi."



Dư Hạnh gật đầu, không nói gì thêm mà chỉ dùng cằm chỉ sang hướng cánh cửa kép bên kia: "Cùng nhau ổi vào phòng của Alice."



Nhóm bọn hắn nhanh chóng bước vào phòng của Alice trước khi nữ tu chưa đến. Khi mở cửa phòng, bọn hắn đã kinh ngạc khi nhìn thấy cách bày trí tỉnh tế và xa hoa ở bên kia cánh cửa.



Chỉ có thể dùng từ "hoa mỹ" để mô tả căn phòng này. Các loại đá quý được khảm trên tường, khảm trên trần nhà, tranh vẽ và thậm chí cả bàn làm việc, đèn bàn, tủ quần áo...



Mọi nơi đầu lung linh lấp lánh.



Một chiếc giường có màu đỏ máu nằm chính giữa căn phòng. Ơ trên giường được rải những cánh hoa hồng. Màn giường có màu vàng kim và được thêu hình vẽ hoa hồng màu đỏ. Ngoài ra, trong phòng ngủ còn có rất nhiều gương, từ lớn đến nhỏ và được đặt ở mọi hướng khác nhau. Diện tích của căn phòng này cũng chỉ ở mức bình thường nhưng khi được nhiều chiếc gương được bố trí như vậy đã khiến cho người nhìn có cảm giác nó thật rộng lớn.



Hoè nhẹ nhàng đóng cửa. Do mất tầm nhìn và vì không nghe thấy tiếng bước chân của nữ tu khi cô ta đi đến gần nên ba người tạm thời im lặng tựa vào cửa.



Sau khoảng hai ba phút, bên ngoài cửa mới vang lên một giọng nói võ cùng tức giận: "Là vị du khách nghịch ngợm nào đã lấy mất bình tưới cây của tôi?"



"Xin vị du khách này mau đi ra ngoài. Nếu không việc trộm cắp đồ vật của vườn sẽ Alice tức giận đấy!"



Giọng của nữ tu vừa xa vừa gần. Có thể tưởng tượng được cô ta đang đi lại trên hành lang bên ngoài cửa. Nghe lời kết tội như vậy, Dư Hạnh sờ bình tưới cây lạnh trong tay, khoé miệng nhấch lên, trên khuôn mặt là vẻ rất hài lòng.



"Cô ta sẽ không vào đầy chứ?" Khi nữ tu đi xa đi một chút, Hoang Bạch nhỏ giọng hỏi Dư Hạnh và Hoè.



Hoè nhanh chóng lắc đầu: "Không, Alice là cấp trên của cô ta nên cô ta không thể tự ý xâm nhập vào phòng của Alice mà không thông qua sự đồng ý của Alice."



"ỒI Không hổ là người có nhiều kinh nghiệm. Lợi hại, quá lợi hại!" Hoang Bạch khen ngợi.



Hoè quay mặt không nhìn vào cô ấy. Anh ta giả vờ như đang lắng nghe tiếng động ở bên ngoài. Nhưng khi nhìn vào mái tóc xoăn xoăn của anh ta khiến người ta có cảm giác rằng anh ta đang rất vui vẻ vì lời khen.



Dư Hạnh: "..." Tại sao mình lại cảm thấy bầu không khí có vẻ mờ ám.



"Vị du khách hèn hạ kia, Alice ghét nhất ai đó lấy đồ của người khác. Khi cô ấy tỉnh lại, tôi chắc chắn sẽ báo cáo vụ việc này cho cô ấy!"



Trước khi Dư Hạnh vẫn còn đang thán phục hai người này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà mối quan hệ của hai người đã có xu thế... Thì bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hú vang, định tai nhức óc.



Dư Hạnh xoa xoa tai, cảm giác như đó phải là sự tức giận khủng khiếp...



Thế nhưng nữ tu càng tức giận thì Dư Hạnh - kẻ gây ra vụ việc lấy đi bình tưới cây càng cảm thấy vui vẻ.



Khi cất tiếng hét xong, nữ tu không biết đang kéo lê thứ gì ở trên sàn phòng tạo ra âm thanh rất lớn. Trông cô ta có vẻ rất hung hăng khi đang cố gắng tìm ra kẻ trộm đồ. "Cuối cùng cũng chịu đi rồi!" Hoang Bạch nhảy cẵng lên reo hò, trông cô ấy đã buông lỏng cảnh giác hơn rất nhiều. Dư Hạnh chú ý thấy rằng cô ấy vẫn đang nắm chặt một cục tẩy trong tay. Hoà với cặp kính màu bạc trên mắt, liếc mắt nhìn xung quanh căn phòng rồi nhíu mày: "Tôi cảm thấy có điều gì kỳ lạ trong căn phòng này. Nhưng tôi không thể nhìn thấy..."



Cặp kính này rất hữu ích. Nó giúp Hoè có thể dễ dàng tìm ra những vật phẩm đặc biệt được giấu không sâu.



Đối với những thứ được giấu đi thi anh ta sẽ cảm thấy có điều gì đó trong không gian này đang chờ đợi anh ta khám phá.



Có thể nói, với kinh nghiệm của người thường xuyên lập nhóm tham gia vào phó bản suy diễn, việc đeo kính mắt của Hoè khiến anh ta giống như sợi dây linh cảm của nhóm. Đôi khi anh ta còn bị KP (*) kéo ra tung xúc xắc, ép nhận thêm manh mối, hoặc cưỡng ép đánh rớt giá trị dị hoá.



(*) Keeper of Arcane Lore, nó thường được dịch là người giữ bí mật, là người chơi chịu trách nhiệm tổ chức trò chơi. Dư Hạnh nghĩ rằng manh mối đó đang ở dưới gầm giường đó. Nếu cậu mà nhìn xuống dưới thì kiểu gì cũng thấy có qUỶ. Hoè thu hồi sự chú ý rồi đi đến bên cạnh Dư Hạnh.



Việc gặp Dư Hạnh ở toà phụ thực sự là một chuyện bất ngờ. Bởi vì anh ta suy nghĩ rằng màn suy diễn này vẫn còn dài cho nên Dư Hạnh sẽ không nên vội vàng tìm đường vào toà phụ đến mức như vậy. Việc làm của hắn sẽ xung đột với hành động của anh ta và Hoang Bạch. Vì hai phe đã quyết định hợp tác với nhau nên không cần phải lãng phí thời gian này, thà là chia nhau ra thì sẽ thăm dò được nhiều nơi hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận