Trò Chơi Suy Diễn

Chương 385: Địa Ngục Của Alice: Kẻ Gào K..

Thêm một chóc, Diệc Thanh rõ ràng không nhúc nhích lại chắc chắn nói: "Nó đi rồi." Vừa rồi, hắn ta hoàn toàn không có nhìn vào mắt mèo nhưng lại biết thứ bên ngoài trông có vẻ không được dễ coi cho lắm.



Dư Hạnh hỏi: "Đây là... Khả năng cảm nhận của quỷ Nhiếp Thanh?"



"Chả vậy, cảm nhận giữa quỷ và quỷ rất mạnh, thực lực tương đương là có thể dễ dàng phân biệt được hơi thở của nhau. Nếu không phải vậy, cậu còn cho rằng quỷ trong tòa lâu đài này nhiều. như vậy mà không cấu xé lần nhau hay sao?" Diệc Thanh phe phẩy chiếc quạt xếp, rặt một vẻ coi đó là lẽ thường tình.



Nhưng lỗ tai Dư Hạnh đang ghé vào cửa khẽ động, lại nghe thấy tiếng bước chân. "Cốc cốc."



Cửa phòng hắn lại vang lên tiếng gõ.



May thay, lần này không phải Kẻ Gào Khóc vòng trở lại mà là Dân Cờ Bạc vừa mới ra khỏi phòng. "Hạnh, anh có ở đó không?" Sau khi Dư Hạnh xác nhận qua mắt mèo, Diệc Thanh cũng gật đầu: "Là người thật, có thể mở cửa."



Một làn khói xanh thổi qua, bóng dáng của quỷ Nhiếp Thanh hóa thành hư ảo, bao phủ quanh con dao găm. Dư Hạnh còn nghe thấy một giọng nói không mấy mạnh mẽ đe dọa mình: "Không được tra dao găm lại nghe chưa."



Dư Hạnh khẽ cười, cắm con dao vào vỏ dắt ở thắt lưng. Sau đó hắn đeo mặt nạ lại rồi mới nói: "Tôi ở đây, có chuyện gì vậy?"



"Không có gì, tôi đang định đi thăm dò xung quanh một vòng, đến hỏi xem anh có muốn đi cùng không ấy mà. Đi không chú em?" Cách một cánh cửa, giọng vùng Đông Bắc vô cùng thân thiện của Dân Cờ Bạc chui thẳng vào trong đầu Dư Hạnh.



Dư Hạnh mở cửa cho Dân Cờ Bạc.



Hắn nhìn Dân Cờ Bạc thấp hơn chút xíu nhưng cường tráng hơn mình rất nhiều, gật đầu nói: "Đi chứ, bây giờ luôn sao?” "Đúng rồi, đi không?"



Dư Hạnh cảm thấy nói thêm mấy câu nữa, giọng nói của hắn sẽ biến dạng luôn, nhịn cười nói: "Được, tôi nghe lời đàn anh."



Trong phòng không có nhiều thứ cần chú ý, tốt hơn hết là tranh thủ thời gian trước bữa tối để bổ sung bản đồ. Ý nghĩ này của Dân Cờ Bạc đúng là tư tưởng lớn gặp nhau với Dư Hạnh.



Thế là hắn đi ra ngoài, đóng cửa lại rồi nhìn chung quanh. Có vẻ như những người khác không có ý định ra ngoài vào lúc này.



Dân Cờ Bạc nói: "Có lễ là sợ Kẻ Gào Khóc chưa đi xa, muốn đợi thêm chốc nữa mới ra ấy mà. Tôi nói chứ cái này không cần thiết lắm đâu, ngay cả chuyện bám mông đi theo sau quỷ vật tôi cũng từng thử rồi."



Hắn ta chỉ về phía Kẻ Gào Khóc vừa rời đi: "Chúng ta qua bên này đi, tìm xem phòng tắm ở đâu đã."



"Ừm, tôi cũng nghĩ như vậy." Dư Hạnh nói: "Chỗ đó cách phòng chúng ta cũng không xa mấy."



Khi đến nơi, bọn họ đi lên tầng ba bằng cầu thang thứ hai ở sảnh chính tầng một. Sau đó không có ngã rẽ nào, họ đi theo một con đường lớn đến nơi có mười căn phòng. Trên đường đi, họ đã đi qua ba phòng hoa, hai phòng vẽ tranh và một số phòng không rõ ý nghĩa, nhưng vẫn không thấy phòng tắm nào.



Trong phòng ngủ không có phòng tắm độc lập, nhưng nữ tu hướng dẫn du lịch lại viết riêng thời gian tắm rửa trên giấy, nó chắc chắn có mang ý nghĩa gì đó.



Vì vậy, nhất định phải mau chóng tìm ra chỗ "phòng tắm", miễn cho sau này không tắm rửa đúng giờ lại thêm rắc rối.



"Nhưng anh không định gọi Bệnh Tâm Thần sao?" Dư Hạnh nhớ Bệnh Tâm Thần cũng bày tỏ thiện chí với Dân Cờ Bạc.



Dân Cờ Bạc hơi do dự trước câu hỏi này, sau đó hắn ta chìa tay ra: "... Không giấu gì anh, mỗi lần tôi nhìn thấy thằng nhóc kia là không thoải mái lắm. Sau này nếu cậu ta cần, tôi cũng sẽ giúp. Bây giờ tôi với anh đi là được rồi."



Lời nói này khéo léo hơn nói thẳng ra là "Tôi không ưa cậu ta" nhiều.



Dư Hạnh gật đầu không hỏi nữa. Hai người bắt đầu đi dọc theo hành lang hình vòng cung về phía khu vực không xác định.



Cấu trúc của tầng ba chủ yếu áp dụng kết cấu hình vòng cung, rất nhiều nơi như được ghép lại với nhau vậy. Hành lang không hoàn toàn khép kín, có những chỗ trên một mét vẫn là tường nối liền với trần nhà, nhưng dưới một mét lại là lan can cao nửa người có khe hở thoáng khí. Thậm chí bọn họ còn có thể thấy tầng hai và một góc sảnh chính ở tầng một từ hành lang, đồng thời cũng có thể nhìn thấy các cửa sổ hoặc hành lang ở cùng tầng đối diện xuyên qua sảnh chính. Vì thế nên có cảm giác như chúng thông suốt bốn phía luôn vậy.



Sau khi đi bộ một lúc, hai người đến một bệ được xây dựng làm đài quan sát. Nó được giữ giữa không trung bởi hai cầu thang trên cao, bốn phía đầu trống trải. Phía trước và phía sau là hành lang thấp hơn nửa tầng, bên trái là mặt tường ngoài của tòa nhà phụ, có thể nhìn thấy cả cửa sổ của năm tầng nhà. Bên phải là nhà bếp ngoài trời ở tầng hai, xa hơn một chút là một hành lang khác ở tầng ba.



Đài quan sát là nơi có tầm nhìn rộng nhất mà Dư Hạnh từng gặp cho đến hiện tại. Trên đài có treo mấy ngọn đèn, chẳng biết vì sao lại sáng hơn so với những nơi khác. Mà những chỗ xung quanh nó lại còn được thiết kế với kiến trúc không đèn, lúc này đèn của phòng bếp ở tầng hai cũng đã tắt, việc chiếu sáng dường như chỉ dựa vào ánh sáng chói lọi phát ra từ đài quan sát. Đài quan sát này hệt như một bia ngắm nổi bật trên nền của bóng tối vậy. Phía trên này vừa có động tĩnh, người nào ở xung quanh đều có thể thấy được ngay lập tức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận