Trò Chơi Suy Diễn

Chương 675: Mộng Yểm (23) - An Miên (2)

Phía sau vang lên một tiếng động nhỏ, Dư Hạnh cũng lật người nhảy vào, tiện tay đóng cửa sổ lại.



Triệu Nhất Tửu không trả lời câu hỏi của Triệu Nho Nho, vô thức quay sang nhìn Dư Hạnh, ánh mắt đụng phải ánh mắt của Dư Hạnh, rõ ràng hắn ta đã thấy được sự ngỡ ngàng trong mắt đối phương. Hán ta chợt nhớ đến bộ dạng thê thảm của mình bây giờ, có chút lúng túng cụp mắt lại, chỉ lạnh lùng nói với Chu Tuyết đang run rẩy: “Không cần trốn, là người nhà.”



Chu Tuyết nhất thời không thể tiếp nhận nổi, cô ấy ngẩn người, khô khan lặp lại: “Người, người nhà?”



Người nhà suýt nữa làm cô ấy sợ đến tê liệt đấy, không thể đi đàng hoàng từ phía trước đến sao!? Chơi trò gì mà tấn công từ phía sau vậy?



Như thể biết được những gì cô ấy nghĩ trong lòng, giọng điệu không kiên nhẫn của Dư Hạnh vang lên theo bước chân từ xa đến gần: “Nếu để cô nhìn thấy từ phía trước, chưa kịp để bọn tôi giải thích, cô đã chạy mất rồi, tìm lại vừa phiền phức vừa dễ bị đám người vô diện phát hiện, ai bảo cô không tin tưởng bọn tôi?”



Dư Hạnh vừa nói một câu đã đi được một bước, nói xong đã dừng lại trước mặt Triệu Nhất Tửu.



Hắn nhìn Chu Tuyết đang cố gắng bình tĩnh, chế giễu: “Nếu tin tưởng tôi, ban ngày đã không gửi tin nhắn để thăm dò tôi rồi, đúng không?”



“Ai biết các người có phải người xấu không, tôi không cẩn thận một chút sao được!” Chu Tuyết cãi lại, có lẽ vì trong công ty hai người có địa vị tương đương, bị Quỷ Tân Lang chê bai thì cô ấy chỉ đành nhịn, bị Phương Hạnh chê bai, dù đối phương có vẻ như có chút gì đó, cô ấy cũng không chịu thua đâu.



“Tùy cô thôi, tránh ra một chút.” Dư Hạnh cũng chỉ nhìn cô ấy một cái rồi thôi, dùng biểu hiện này để củng cố một lần thiết lập nhân vật, sau đó toàn bộ sự chú ý lập tức chuyển sang Triệu Nhất Tửu, đẩy tay Chu Tuyết đang nắm vai Triệu Nhất Tửu xuống.



Chậc, đùa kiểu gì vậy, trên vai Triệu Nhất Tửu còn bị thương đấy, bị nắm đau cũng không kêu tiếng nào, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.



Cơ thể đầy vết thương thế này, nhìn thôi đã thấy đau rồi.



“Chu Tuyết, cô đi theo tôi, tôi sẽ nói cho cô biết thân phận của chúng tôi.” Triệu Nho Nho thấy tình hình, kéo Chu Tuyết vẫn còn chút hoảng hốt đi về góc khác của căn phòng, dự định dùng vài lời bịa đặt để tạo không gian cho Triệu Nhất Tửu và Dư Hạnh trao đổi.



Chu Tuyết rất tin tưởng Quỷ Tân Lang, nếu Quỷ Tân Lang nói hai người này là người nhà, cô ấy cũng tạm chấp nhận sự thật này.



Thế nên Chu Tuyết vừa nghĩ “chẳng lẽ hai người này là người Quỷ Tân Lang cài bên cạnh mình để bảo vệ mình sao”, vừa cùng Triệu Nho Nho rời đi.



Bên này, Dư Hạnh nhíu mày đánh giá Triệu Nhất Tửu, Triệu Nhất Tửu cũng không chủ động nói chuyện, hai người lập tức rơi vào im lặng.



Một lúc sau, Triệu Nhất Tửu cảm thấy bản thân không chịu nổi trước nữa, hắn ta há miệng, cuối cùng chỉ nói: “Thật ra tôi không sao đâu.”



“Trông không giống không sao chút nào.” Dư Hạnh tiến lại một bước, cuối cùng mở miệng, hắn nhìn Triệu Nhất Tửu chăm chú: “Mắt có nghiêm trọng không?”



Dưới ánh mắt như vậy, những lời mà Triệu Nhất Tửu định nói đều nuốt xuống, chỉ có thể thành thật nói thật: “Rất đau, nhưng không đến mức nghiêm trọng như cậu thấy đâu, tôi không nhạy cảm với đau đớn lắm.”



“À.” Dư Hạnh cười nhẹ một tiếng.



Triệu Nhất Tửu không hiểu tại sao hắn lại cười, nhìn qua mắt trái với vẻ khó hiểu.



Dư Hạnh đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, cảm xúc có chút u ám: “Nói thật, bộ dạng này của cậu, tôi đã đoán trước được trước khi vào đây, nên chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.”



“Linh Nhân đang ở trong không gian này đúng không?”



“Ừm.” Triệu Nhất Tửu không ngạc nhiên khi Dư Hạnh biết Linh Nhân đang ở đây, có lẽ hắn và Triệu Nho Nho đã tìm thấy manh mối nào đó ở bên ngoài cũng nên.



“Khi tôi nhận ra Linh Nhân đóng vai trò như kẻ đứng sau màn nào đó trong cuộc suy diễn này, mà Lương Nhị Ny đang lợi dụng giấc mơ để trốn tránh hắn ta, tôi đã xác nhận, nếu hắn ta đang hoạt động, nhất định là trong giấc mơ.” Dư Hạnh không giải thích cho Triệu Nhất Tửu ai là Lương Nhị Ny, ai đang dùng giấc mơ để trốn ai, hắn nói cứ như đang tự nói với chính mình.



“Nếu hắn ta đang trong giấc mơ, cậu cũng đang ở trong giấc mơ, thì khả năng cao hai người sẽ đối đầu trực tiếp... Gặp phải Linh Nhân, bị thương nặng thế nào cũng là bình thường. Những tình huống tồi tệ hơn cũng có thể xảy ra, nói thật, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi.”



Hắn lẩm bẩm, sau đó ngước mắt lên, nhìn thanh niên đang cố nén đau đớn quá mức trước mặt: “Xin lỗi, cậu bị thương phần lớn là tại tôi.”



Trong lòng Triệu Nhất Tửu dấy lên một chút phản đối.



“Chuyện này không liên quan đến cậu.”



Giọng điệu trầm uất như thường lệ, chỉ có điều lần này do bị thương nên nghe rõ ràng yếu ớt hơn.



Dư Hạnh cười khổ trong lòng, chuyện này thật sự có liên quan rất lớn đến hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận