Trò Chơi Suy Diễn

Chương 445: Địa ngục của Alice - Thẳng t...

Có lẽ, chỉ có ADN của người đàn ông này, mới sinh ra được đứa trẻ như cô ta, cho dù xa lánh mọi người, cô ta vẫn luôn là đứa bé xinh đẹp được tất cả mọi người yêu mến.



Cô ta nắm tay người đàn ông đó, đi theo gã ra ngoài.



Tới tận khi ra đến cổng cô nhỉ viện, trước khi ngồi lên một chiếc xe con, cô ta mới bừng tỉnh, phát hiện ra bản thân đã theo ông ta ra tận đây từ bao giờ.



Gã tự xưng là cha của Hàn Tâm Di, tựa như biết cách thôi miên vậy... Nỗi lo lắng trong lòng càng lúc càng lớn dần, cô ta túm chặt cửa xe không chịu lên, kiên định hỏi: “Bà viện trưởng đâu rồi?”



Gã đàn ông nửa kéo nửa ghì, nhét Hàn Tâm Di vào trong xe, trên khuôn mặt trẻ trung đẹp đẽ của gã xuất hiện một nụ cười vặn vẹo mà cô ta lúc bấy giờ không tài nào hiểu nổi.



Lúc bấy giờ cô ta mới nhận ra, trên chiếc áo sơ mi kiểu tây của gã đàn ông có vài vết máu màu đỏ.



Đó là gì vậy? Gã đàn ông đó xoa đầu cô ta: “Tâm Di, con phải nhớ kỹ, ba tên là Hàn Ngạn, là cha của con, cũng là người thân duy nhất của con. Còn bà viện trưởng kia... Bà ta chỉ là một người xa lạ không đáng để bận tâm mà thôi.”



Hàn Tâm Di đẩy tay gã ra, cô ta không hề đồng ý với lời gã nói.



Với Hàn Tâm Di, cha mẹ mới là người xa lạ không quan trọng, còn bà viện trưởng là người thân luôn chăm sóc cho cô tai



Thấy cô ta khó lay chuyển, Hàn Ngạn khởi động xe, cười khẽ.



“Nếu như con nhất quyết phải biết chuyện này... Vậy thì bà viện trưởng... Nằm trong cốp xe ấy.”



Khi chiếc xe dừng lại, Hàn Tâm Di ngồi ở ghế phụ, toàn thân run bần bật.



Hàn Ngạn mở cửa xe ra, nói với bé gái đang phải chịu đả kích tâm lý nặng nề: “Về đến nhà rồi, xuống xe đi. Con có muốn gặp bà viện trưởng không nào?”



Gã đàn ông vừa nói, vừa nhìn Hàn Tâm Di bằng ánh mắt tràn ngập vẻ hứng thú, như thể đang đợi xem cô bé sẽ có phản ứng như thế nào.



Hàn Tâm Di hung hăng lườm cho gã một cái, ngồi rúm ró trên ghế một lúc lâu, Hàn Ngạn vô cùng kiên nhẫn đợi cô ta, phải gần mười phút sau, cô ta mới rầu rĩ trả lời: “Gặp ạ.”



Lỡ như gã đàn ông này chỉ hù dọa cô ta thôi thì sao?



Vì thế, khi Hàn Ngạn đi mở cốp xe con, Hàn Tâm Di nhỏ tuổi lần đầu được trông thấy xác chết.



Cái xác có hai mắt trợn ngược, miệng cũng há to, trên từng lọn tóc ngả màu bạc có thêm màu máu đỏ ối dơ bẩn, hai tay bà ấy che cổ mình, nhưng lại không che được vết cắt rõ mồn một đằng sau. Vết cắt ấy dữ tợn, xấu xí, còn đem lại cảm giác lạnh sống lưng, sợ hãi khôn cùng, khiến người ta không tài nào thở nổi.



Đây là người bà hiền từ, bình thường vẫn hay mỉm cười hàn huyên với Hàn Tâm DI. “Oe...” Hàn Tâm Di cảm thấy vô cùng kinh tởm, nhưng vì trưa hôm nay không có gì bỏ vào bụng, có muốn nôn cũng chẳng nôn ra được gì, chỉ có thể ôm bụng nôn khan.



“Hừ, nếu để bà già này ở đó thì sẽ khá vướng tay vướng chân, cho nên ba mới phải đưa thi thể bà ta về đây để xử lý, chắc là con cũng hiểu mà, Tâm Di?” Gã đàn ông vuốt ve mái tóc Tâm Di, ngồi xổm xuống, nâng niu gương mặt của con gái mình: “Con gái của ba hẳn phải nên thừa hưởng gen này của ba mới đúng chứ... Ha ha, hiện giờ nói với con mấy chuyện này thì còn sớm quá, đã đói chưa nào? Đi thôi, chúng ta lấp đầy cái bụng trước đã.”



Hàn Tâm Di thầm nghĩ, bà viện trưởng mà cô ta yêu mến đã chết, sao cô ta có thể nuốt trôi thứ gì chứt



Nhưng tự dưng bụng lại kêu òng ọc, cô ta hoảng hốt nhận ra, đúng là cô ta đang đói bụng.



Sau đó, rốt cuộc Hàn Ngạn đã xử lý thi thể của bà viện trưởng như thế nào, Hàn Tâm Di cũng không biết. Cô ta cứ thế mà sống cùng người cha từ trên trời rơi xuống này suốt năm năm.



Trong năm năm ấy, cô ta rất hay thấy Hàn Ngạn mang về nhà những thứ quái gở, dị hợm, có khi là bộ phận cơ thể đã bị cắt lìa, có khi là con dao dính máu. Hơn nữa, cứ cách một khoảng thời gian, Hàn Ngạn sẽ lại biến mất một lần. Hầu hết mọi lần, chỉ cần không tập trung đôi ba phút, cô ta lại ngỡ ngàng phát hiện trong nhà chẳng còn ai khác ngoài bản thân, ngược lại, sẽ có những lần Hàn Ngạn xuất hiện ở đâu đó trong nhà sau khoảng thời gian dài bặt vô âm tín.



Có đôi lần, thời gian Hàn Ngạn biến mất dài hơn bình thường một chút. Lần gã đi lâu nhất phải tới nửa tháng trời, Hàn Tâm Di còn tưởng mình lại bị cha bỏ rơi thêm lần nữa, còn chuẩn bị sẵn tinh thần để sống một mình. Bỏ qua những chuyện quái dị ấy, Hàn Ngạn đối xử với cô ta rất tốt, nhưng Hàn Tâm Di có thể nhạy bén phát hiện ra vấn đề. Nếu như nói Hàn Ngạn đang nuôi nãấng con gái mình, chi bằng nói rằng gã đang nuôi dạy thứ gì đó vẫn còn chưa trưởng thành thì hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận