Trò Chơi Suy Diễn

Chương 430: Cá Cược Vận Mệnh (3)

Dư Hạnh cũng không phải là người bị mắc chứng ám ảnh cưỡng chế. Nhưng hắn nhận ra rằng thiết kế gầm giường được nối với mặt đất hơi kỳ lạ. Bởi vì những chiếc giường trong phòng ngủ của bọn hắn ở đầu được nâng cao và có thể nhìn thấy được dưới gầm giường.



Căn phòng ở tầng năm được bày trí không tinh xảo giống như tầng ba nhưng chiếc giường của tầng năm trông lại đắt hơn một chút so với tầng ba. Về vấn đề này, Dư Hạnh có một cảm giác mơ hồ, điều này chắc chắn có lý do. Lúc này, Dư Hạnh cúi người xuống dưới ánh mắt không nói nên lời của Tăng Lai. Sau đó hắn kéo chăn ra khỏi đệm giường rồi đẩy mạnh tấm ván giường lên.



"Anh cần phải làm đến mức như vậy không? Không phải bây giờ anh bị nghiện phá nhà rồi nha. . ." Dân Cờ Bạc cười ha hả nhưng một giây sau trên mặt của hắn ta tràn ngập vẻ ngạc nhiên.



Thôi được rồi, vả mặt đến thật nhanh mài!



Dư Hạnh cũng ngừng lại. Vì lần này dưới tấm ván giường không còn là cái sàn nhà bẩn thỉu chưa được dọn dẹp từ lâu nữa mà là một đường hầm có cầu thang.



"Âm!" Dư Hạnh đẩy tấm ván giường qua một bên rồi nhìn vào bên trong với vẻ mặt vừa bất ngờ vừa hiểu rõ.



Toàn bộ nơi đó đen thui, sâu đến không thấy đáy.



Lối vào đường hầm nhỏ hơn một chút so với cái giường, cũng là hình chữ nhật, một bên được gắn bàn đạp bằng sắt, kéo dài xuống tạo thành một cái bậc thang đơn giản. Tăng Lai nhìn chăm chú: "Anh giỏi thật. Có lẽ muốn tìm được nơi này phải tìm được manh mối ở xung quanh. Cuối cùng kết quả lại bị thần phá nhà anh gỡ ra rồi phát hiện ra sớm?"



Dư Hạnh bình thản chấp nhận lời khen. Dù sao thì hắn luôn tin tưởng vào trực giác của mình.



Và rồi ngay khi Dư Hạnh dự định để Tăng Lai lấy ra một ống mồi lửa vào để chiếu sáng thì Tăng Lai đã không may đạp vào một tác phẩm nghệ thuật hình cầu bị lăn đến từ đầu đó. Hắn ta trượt chân, cả người bổ nhào về phía sau.



"Đậu mát" Bắp chân của



Dư Hạnh cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này. Hắn nhanh chóng đưa tay ra nhưng trong tay của Tăng Lai vận cầm ống mồi lửa. Dự Hạnh bông cảm thấy tay mình bị ép nhận một thứ gì đó.



Là ống mồi lửa.



Tăng Lai: "..."



Dư Hạnh: "..."



Ban đầu, Tăng Lai muốn giữ thăng bằng nên vươn tay ra nhờ Dư Hạnh kéo. Nhưng trong tình trạng mất kiểm soát, hắn ta lại vô thức vươn tay đang cầm ống mồi lửa ra rồi nhét nó vào trong tay Dư Hạnh. Cuối cùng, Tăng Lai hít một hơi thật sâu rồi hét to và rơi xuống.



Dư Hạnh không nói nên lời chỉ cúi người nhìn vào lối đi vào đường hầm sâu hun hút thì thấy hình ảnh của Tăng Lai nhanh chóng biến mất trong bóng tối và nghe thấy tiếng hét của hắn ta đang ngày trở nên xa dần. Dư Hạnh cũng không biết phải đánh giá thế nào.



Đường hầm này sâu hơn so với tưởng tượng của Dư Hạnh. Thế nhưng cũng không đến nỗi quá sâu nên khi Tăng Lai rơi xuống thì cũng chỉ giống như rơi vào một cái hố bình thường. Dù sao thì đây cũng là sự may mắn, khi Tăng Lai rơi xuống cũng không đến mức tan xương nát thịt.



Khi không còn nghe thấy tiếng hét, con dao găm trên eo Dư Hạnh rung lên mấy cái, phát ra giọng nói của Diệc Thanh: "Người này thực sự quá lạc quan. Thậm chí hắn ta còn nghĩ rằng xui xẻo chưa có làm ảnh hưởng đến hắn ta."



“... Ý anh là vận rủi đã bắt đầu tác động?” Dư Hạnh thở dài: “Được rồi. Chúng ta đi xuống tìm hắn ta đi đã.” Dù sao thì Tăng Lai cũng đầu có xuống bằng cầu thang nên nếu như hắn ta bị thương thì Dư Hạnh còn có thể giúp đỡ. Diệc Thanh hoá thành hình người bay ở trên không trung, quanh thân hắn ta có khói xanh lượn lờ: “Cậu có thể thử xem.”



Dư Hạnh nhíu mày rồi thử đặt chân lên bậc thang thì hắn cảm nhận được một cỗ lực cản:



[Đây là một không gian tối tăm đáng sợ nên ngay cả khi có ánh sáng từ ống mồi lửa cũng khiến người ta rùng mình. Bạn nhận thấy rằng, ở lối vào có vẻ được bố trí kết giới bảo vệ bởi một loại phép thuật và chỉ cho phép một người vào.]



[Lối đi vào cũng không chỉ có một nên bạn hãy tìm kiếm lối vào khác nhé.]



".,, Thật đúng là một tình huống xui xẻo nhất." Dư Hạnh nhìn xuống dưới với sự thương hại: "Vậy thì tôi sẽ phải đi tìm đường khác. Cũng không biết vận đen của Tăng Lai chỉ ảnh hưởng đến một mình hắn ta hay còn ảnh hưởng đến cả người khác nữa.”



Diệc Thanh nhẹ nhàng mỉm cười: "Cậu hãy tin tôi. Đây chỉ là vận đen của một mình người này nên khả năng cao hắn ta sẽ không được yên ổn đâu. Dư Hạnh, nếu cậu muốn giúp đỡ hắn ta thì cậu hãy mau tìm cách để đi xuống đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận