Trò Chơi Suy Diễn

Chương 655: Mộng Yểm (14): Biển lửa

Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ đang mở, chiếu vào người Dư Hạnh, chàng thanh niên với ánh mắt đơn thuần nhưng rất kiên định. Cán bút phản chiếu ánh sáng, mái tóc đen ngắn làm nổi bật vẻ đẹp sắc bén của Dư Hạnh, lại khiến toàn bộ cảnh vật trở nên ấm áp và rực rỡ.



Rực rỡ đến mức chói lòa.



Nhân Linh không tiếp tục từ chối, hắn ta đứng cách một khoảng, thi lễ với Dư Hạnh, trong nụ cười mang theo một chút cảm kích.



Giọng của hắn ta nhẹ nhàng uyển chuyển: “Con hát như tôi có thể được cậu đây chú ý là vinh dự của tôi.”



Từ đó về sau, Dư Hạnh rảnh rỗi sẽ học hát từ đào kép, qua quá trình học tập nghiêm túc, hắn cảm nhận được sự hứng thú trong văn hóa hí khúc.



Khúc hát có vui có buồn, thỉnh thoảng khi Dư Hạnh đắm mình vào nhân vật và bị ảnh hưởng tới cảm xúc, Linh Nhân sẽ bưng một chén trà tới cho hắn uống, còn nói: “Sao phải buồn chứ? Hôm nay tôi nói với cậu câu này, con hát phải không có cảm xúc.”



Dư Hạnh buồn bã uống một hớp, nhìn Linh Nhân đã diễn qua nhiều vở mà vẫn thờ ơ lãnh đạm, cảm thán: “Tôi đã được nhắc về chuyện này, thế nhưng vẫn không kìm nén được cảm xúc.”



Linh Nhân cầm chén lên, mỉm cười: “Bất kể xúc động thế nào thì cậu cũng phải nhớ kỹ, cậu hát chuyện của người ta, là niềm vui nỗi buồn của người ta.”



Hắn ta liếc nhìn Dư Hạnh, qua một thời gian ở chung, hai người vẫn khách sáo kính trọng lẫn nhau, chỉ là có thêm đôi phần thân thiết: “Nếu đang sống tốt thì tại sao lại đắm chìm trong bi kịch của người ta? Hay là… Cậu thích nỗi bi thương và đồng cảm với nó?”



Dư Hạnh ngẫm nghĩ, “a” lên: “Nào phải đồng cảm chứ, từ nhỏ cuộc sống của tôi đã thuận buồm xuôi gió, không có bất cứ giải nghiệm gì, nhưng mà tôi cũng hy vọng mình không cần những trải nghiệm đó, ha ha.”



Linh Nhân mỉm cười: “Ở đời có ai không trải qua bi thương.”







Sau đó, ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả, cùng với tiếng đổ vỡ và hơi nóng cháy người, tiếng kêu gào trong biển lửa đỏ rực diễn ra trước mặt Dư Hạnh.



Trong nhà vang lên tiếng kêu thảm thiết, không ai có thể thoát được ra ngoài, mặt mũi của bọn họ dần cháy đen trong hơi nóng, cuối cùng cơ thể cháy đen cuộn mình như một đứa bé.



“Cha! Chị! Dì Tôn!” Dư Hạnh trở về chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, hắn điên cuồng gào thét, đẩy Linh Nhân đang giữ hắn ra, muốn lao thẳng vào trong: “Anh thả tôi ra! Tôi phải đi cứu mọi người…”



Đột nhiên một sức nặng đè lên lưng, Dư Hạnh bị ấn nằm trên đất, cánh tay mảnh khảnh của Linh Nhân như nặng ngàn cân, khiến hắn không tài nào đứng dậy được.



Người đàn ông điềm tĩnh nhã nhặn hôm nay mặc trường bào màu đỏ, nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của Dư Hạnh thì nhếch môi, nụ cười càng ngông cuồng.



Hắn ta như muốn nói gì đó nhưng lời đến bên môi lại hóa thành một tiếng đầy khinh miệt:



“Ôi.”



“Là anh?” Dư Hạnh có thể nghe thấy tiếng kêu gào của người thân, ngay cả người chị sắp thành thân với người mình yêu cũng không may mắn thoát khỏi, chị đang đập tay vào song cửa trông thì mỏng manh mà lại như thành đồng, cầu cứu Dư Hạnh.



“Em trai… Cứu chị với!!!” Giọng của người con gái thê lương đau khổ, lửa đã bén lên người chị, nuốt chửng lấy con người chị.



Nhưng Dư Hạnh không thể động đậy được.



Hắn nghiến răng, cắn ra máu, mùi tanh tanh tràn ngập trong cổ họng.



Ngón tay miết trên nền đất đã chảy máu, đột nhiên hai mắt Dư Hạnh tối sầm, đầu đau đớn như bị kim châm, cảm giác mông lung ập đến nuốt trọn hắn trước cảnh tượng hoang đường mà lại bi thương này…



“Tôi tin tưởng anh như vậy, con mẹ nó tôi tin tưởng anh như vậy… Cha tôi cũng tin tưởng anh như vậy!!! Thả tôi ra…”



Lần đầu tiên trong đời cậu chủ thốt ra những lời tục tĩu, cả người hắn run lên vì phẫn nộ, giọng nói vô thức trở nên nghẹn ngào.



“Tôi đã từng nói, được cậu đây chú ý là vinh hạnh của tôi.” Linh Nhân thu lại nụ cười điên cuồng sung sướng kia, bày ra khuôn mặt cảm kích giống với ngày đó, nhưng lực tay giữ Dư Hạnh vẫn không giảm, đúng với câu nói kia, con hát không có cảm xúc, tất cả chỉ là một vở kịch mà thôi.



“Tại sao anh lại phải làm vậy!?” Dư Hạnh rống lên với hắn ta.



“Lúc trước cậu an ủi tôi, tôi không trộm không cướp, cũng không giết người phóng hóa, còn trẻ phải làm gì đó đàng hoàng.” Linh Nhân bình tĩnh nói, đưa tay vuốt tóc Dư Hạnh một cách dịu dàng: “Cậu xem, cậu chỉ nói đúng không nửa, quả thật tôi không trộm cướp, nhưng chuyện giết người phóng hỏa thì tôi không ngại đâu.”



Dư Hạnh muốn giết hắn ta.



Mặc cho lúc này Linh Nhân khiến người ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm, nhưng hắn cũng không sợ, bây giờ chỉ muốn đá hắn ta vào lửa, cảm nhận nỗi đau mà người thân của hắn đang phải chịu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận