Trò Chơi Suy Diễn

Chương 271: Từ trước đến giờ tao không ...

Có lẽ trong thế giới hoang đường này, lập trường của quỷ khác hoàn toàn với người sống, cách quỷ đối xử với con người cũng giống cách con người đối xử với vật nuôi của họ.



Nếu một con vật chết, ai sẽ đau buồn vì nó đây?



Những con quỷ đều tự nguyện ở lại đây và tham gia các trò chơi, điều này chứng tỏ bọn nó đầu đồng tình với lời hùng biện của con quỷ mặt buồn trước mặt. Từ lâu rồi, bọn nó đã quên mất mình từng sống như một con người và hoàn toàn đặt mình vào một góc độ đối lập với các sinh vật sống, vì vậy nếu những con quỷ này bị xóa sổ hoàn toàn thì cũng đừng mong Dư Hạnh sẽ cảm thấy áy náy dù chỉ một giây. "Được rồi, mày đã tới đây nhiều lần, vậy mày có biết trong máy bán hàng tự động có gì không?"



Hắn quay lại chủ đề chính, liếc nhìn quỷ mặt buồn.



Bài ca ngợi của quỷ mặt buồn dành cho quỷ Nhiếp Thanh bị gián đoạn, nhưng nó cũng không dám khó chịu, chỉ hơi ngây ngẩn chốc lát khi nghe câu hỏi của Dư Hạnh: "Máy bán hàng tự động sao? Máy bán hàng tự động là gì?" "Mày đang hỏi ngược lại tao à?" Dư Hạnh không phải người dễ tính, chưa kể hắn còn rất thiếu kiên nhẫn.



"A, không, không, không, thực xin lỗi!" Con quỷ mặt buồn sợ hãi đến suýt khóc thêm lần nữa. Nó suy nghĩ cẩn thận lại lần nữa, nói với vẻ lưỡng lự: "Máy bán hàng tự động không có ích lợi gì với chúng tôi, tôi nghe nói nó được thiết lập đặc biệt cho người sống như một cách ban cho người sống cơ hội phản kháng vì ông chủ quỷ Nhiếp Thanh muốn như thế." "Vì tò mò nên tôi có đến đây xem qua vài lần, nhưng tôi không thể hiểu được. Bên trong có rất nhiều đồ vật nhỏ với hình thù kỳ lạ. La bàn là thứ bình thường nhất. Những đồ vật còn lại rất kỳ lạ, dù sao tôi cũng không biết chúng là gì cả."



Máy bán hàng tự động do quỷ Nhiếp Thanh đặt ở vũ trường Hoàng Tuyền, là cơ hội để người sống phản kháng sao?



Dư Hạnh từ chối cho ý kiến: "Ồ, tao thấy rất nhiều quỷ đang nhìn chằm chằm vào máy bán hàng tự động. Vậy mà nói là cho người sống một cơ hội à? Bọn mày đang muốn người sống rơi vào bẫy thì có?"



Quỷ mặt buồn lắc đầu: "Không, không phải vậy! Ông chủ quỷ Nhiếp Thanh nói chỉ khi tìm ra cách mua chính xác thì con người mới có thể mua vật phẩm một cách an toàn. Kể từ khi bữa tiệc lễ hội bắt đầu tổ chức, thỉnh thoảng đã có người tìm ra cách mua thành công và sống sót."



Tốt lắm.



Hóa ra nếu muốn sử dụng máy bán hàng tự động một cách an toàn thì phải tìm cho ra một cách tiếp cận đặc biệt. Đây cũng là manh mối mà Dư Hạnh cần. Hắn luôn cảm thấy cách tồn tại của máy bán hàng tự động thật kỳ lạ vì nó muốn bán đồ nhưng lại được đặt ở nơi quỷ có thể để mắt tới nó bất cứ lúc nào.



Hoặc là họ đang sử dụng mánh lới quảng cáo của máy bán hàng tự động để dụ người sống chủ động lộ mình, hoặc có một cách khác. Dù sao cái máy bán hàng tự động này cũng được hệ thống công nhận, so với quỷ vật, Dư Hạnh vẫn có lòng tin cậy rất cao vào hệ thống, nên hắn vẫn nghiêng theo khả năng thứ hai hơn.



Có một cách mà người sống có thể làm, nhưng chắc chắn không dê dàng tìm ra được... Dư Hạnh lọc lại tất cả những chuyện xảy ra khi bước vào quán bar một lượt. Một lúc lâu sau, khi quỷ mặt buồn lo lắng lui về phía sau, một tiếng cười trong trẻo bật ra như đã sáng tỏ được điều gì đó.



"Thì ra lối vào vẫn luôn ở trước mặt chúng ta."



"Rầm rầm..."



Thùng rác rỗng bị quỷ mặt buồn đụng trúng nên lật úp lại, lăn tròn trên mặt đất theo hình vòng cung.



Dư Hạnh nhìn con quỷ mặt buồn đã kề sát trên tường, đưa tay ra và kéo nó đến trước mặt mình.



Hắn lấy ra một chút sức mạnh nguyền rủa và định ấn nó vào con quỷ mặt buồn. "Anh, anh đã nói sẽ không giết tôi!" Cảm nhận được uy lực khủng bố trong tay Dư Hạnh, quỷ mặt buồn giãy dụa kịch liệt, vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng lúc trước quay trở lại: "Tôi đã trả lời rồi mà, tất cả những gì tôi nói đầu là sự thật! Anh đã nói..." Dư Hạnh cười khiến nó sợ hãi, nhìn hắn không giống một nhân vật chính chút nào: "Chuyện nói phải giữ lẫy lời ấy hả, đừng mong nhìn thấy tao làm theo đúng ý mày. Tao không bao giờ giữ lời hứa với những thứ mà tao không thích."



Hắn đến gần con quỷ mặt buồn và nói, vì không thể nhìn thấy vẻ mặt quỷ mặt buồn nên hắn muốn tháo mặt nạ của nó xuống.



Dư Hạnh nhéo mép mặt nạ rồi nhấc lên: "Rõ ràng mày đã nhìn thấy nỗi tuyệt vọng trong ánh mắt của rất nhiều người còn sống. Đến một ngày nào đó, rồi cảm xúc tương tự đó cũng xuất hiện trong mắt mày, đây là quả báo đó biết không? Hả? Mày cho rằng... Tao, áo đỏ, đang bắt nạt mày à."
Bạn cần đăng nhập để bình luận