Trò Chơi Suy Diễn

Chương 449: Địa ngục của Alice - Ý tưởng ..

Dư Hạnh vươn vai, giãm lên đất đá vụn dưới chân mà rời khỏi vị trí, di chuyển từ khu triển lãm lộ thiên ra hành lang để tìm kiếm.



Toàn bộ khu triển lãm điêu khắc này chỉ có tổng cộng ba khu vực: Khu triển lãm ngoài trời và hai dãy phòng phụ dùng cho những việc khác nhau.



Nguy cơ bị bại lộ ở phòng triển lãm quá lớn, muốn đoạt được cơ hội ra tay trước, vậy thì không thể để lộ vị trí. Dư Hạnh biết rõ Hàn Tâm Di sẽ không chọn một nơi có nguy cơ cao như thế, vì rủi ro của vị trí này quá lớn, cái lợi nhờ “tư duy bất ngờ” mang lại cũng không bù đắp được.



Từ đống đất đá hỗn độn dưới chân, hắn tìm kiếm [Con rối kỳ lạ] rồi nhặt lên, phủi bỏ lớp bụi dính trên người nó, nhần tiện chỉnh lại lớp váy áo xộc xệch trên người nó: “Đừng hát nữa.”



Con búp bê không thèm để ý tới hắn, mà mải miết hát phần mình: “La la la... Ô... AII” Ngay sau đó, nó bị Dư Hạnh bịt kín “miệng”, hắn lên tiếng uy hiếp: “Tao nghiêm túc đấy, đừng có hát nữa, nếu không tao sẽ vặt đầu mày xuống.” Con búp bê: “...” Sau đó quẳng đi như quả lựu đạn ấy hả?



Khi Dư Hạnh thu tay về, con búp bê phát ra thêm hai tiếng gào ai oán, sau đó ngậm chặt miệng, không hó hé tiếng nào nữa.



[Vì bạn đã ngưng sử dụng năng lực 1 của “Con rối kỳ lạ”, nó vô cùng tức giận, trong vòng một giờ, không thể sử dụng năng lực 2 và năng lực SÀ |



Dư Hạnh bình tĩnh điều chỉnh con rối trở về giao diện mặt nạ, đi ngang qua mớ hổ lốn, tới trước cánh cửa sừng sững của căn phòng khác. Bên trên bức tường cạnh cửa có treo một tấm thẻ gỗ để làm dấu hiệu. Hắn nhìn tấm thẻ gỗ, thì ra là thẻ phân loại các phòng theo chức năng.



[Các phòng bên trái: Phòng thay đồ, WC, phòng luyện điêu khắc]



Hắn ấn nút bấm bên cạnh cánh cửa, “vụt” một tiếng, dường như cơ quan nào đó bên trong bức tường đã bắt đầu vận hành. Sau những âm thanh lích kích của máy móc, cánh cửa dày chừng một phân tự di chuyển, mở he hé, vừa đủ cho một người đi.



Dư Hạnh phải dùng chút sức mới đẩy được cánh cửa này ra, phía sau cánh cửa là một hành lang nguy nga tráng lệ, lối đi rộng thênh thang. Hành lang rất ngắn, nối với nhau thành một hình chữ nhật. Hành lang tối đen như mực, hắn chỉ đành nương theo ánh sáng lập lòe ở bên ngoài để nhìn rõ bố cục của hành lang. Tổng cộng có bốn căn phòng được bố trí ở hai bên hành lang, không gian im ắng, như thể chưa có ai đặt chân tới đầy.



Hắn đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, trông thấy công tắc mở đèn ở cách đó không xa, bèn cất bước đi tới. Khi đưa tay ra mở đèn, Dư Hạnh lại cảm nhận được sự khác thường.



Có vẻ chốt mở đã bị phá hỏng, cảm giác khi chạm vào không giống những công tắc thông thường, điều này đem lại cho Dư Hạnh dự cảm không lành.



Quả nhiên, đèn ở hai bên hành lang vẫn lặng thinh, chẳng có gì thay đổi, Dư Hạnh mở nắp đậy công tắc, nhận ra lẫy mở của công tắc đã đứt gãy.



“Là con người làm hả... Cô ta đang ở đây sao?” Dư Hạnh đưa ra suy đán, hắn quay đầu lại, thoáng nhìn cánh cửa mình vừa đẩy ra, sau đó lắng lặng đóng nó lại, thậm chí còn rất tinh tế mà khóa cửa lại.



Tức thì, hành lang ở đây tối đen, tĩnh mịch, Dư Hạnh lắng tai nghe, cũng chỉ nghe được tiếng hít thở của chính bản thân mình.



Nhưng nếu như nghe kỹ hơn, ở một vị trí nào đó, dường như vẫn còn ai khác đang hít thở đồng đều với hắn.



Khi vào đầy, động tĩnh mà Dư Hạnh gây ra không nhỏ, nếu như có người trốn trong căn phòng nào đó, chắc chắn sẽ biết được thông



Trong bóng tối, Dư Hạnh cười khẽ, không thèm che giấu, mặc kệ tiếng bước chân của mình vang vọng khắp hành lang, thản nhiên mở cửa từng căn phòng một.



Có tổng cộng bốn phòng, hắn đã mở ba cánh cửa, nhưng không bắt gặp người sống. Trong bốn gian phòng, phòng thay đồ và nhà vệ sinh được phân chia rõ rệt. Nhà vệ sinh rất nhỏ, chỉ có hai vị trí, một là buồng vệ sinh nam, một là buồng vệ sinh nữ, bị ngăn cách bởi hai cánh cửa dày cộp. Gian phòng thứ ba là phòng luyện điêu khắc, vừa đẩy cửa ra, Dư Hạnh đã ngửi thấy mùi đặc trưng của dụng cụ điêu khắc. Thị giác đã thích ứng với bóng tối, hắn nheo mắt quan sát xung quanh, không có gì bất ngờ, ở đây có rất nhiều tượng đá, nhưng đều là bán thành phẩm, nhìn qua chẳng khác gì một đám người đứt lìa nửa thân dưới.



Ngoài tượng đá ra, dụng cụ trong căn phòng tương đối đầy đủ, có thể nhìn ra được, căn phòng này được dùng để điêu khắc tượng đá, nhưng không có công cụ điêu khắc truyền thống, mà lại chất đống kính hàn, bao tay phòng hộ, dụng cụ đục, đẽo đủ mọi kích cỡ, ngoài ra còn có những dụng cụ nguy hiểm như búa điện, rìu và máy khoan.



Dư Hạnh bước tới trước một bức tượng đá mới chỉ hoàn thành nửa thân trên. Hắn sờ hoa văn khắc trên tượng đá, cảm thấy tay nghề của người làm ra nó vô cùng điêu luyện, chủ nhân của những bán thành phẩm này, chắc chắn là một nhà điêu khắc vô cùng chuyên nghiệp.



Thật ra Dư Hạnh cũng có chút kiến thức về điêu khắc tượng đá.
Bạn cần đăng nhập để bình luận