Trò Chơi Suy Diễn

Chương 526: Sự tích phong lưu (2)

Nói cách khác, đừng thấy Triệu Mưu đã có thể phụ trách được cả một chi nhánh, thật ra anh ta mới hai mươi tám tuổi, vẫn được tính vào lớp trẻ, lần này anh ta là người phụ trách, cũng là một thành viên tham gia buổi gặp mặt.



Dư Hạnh suy tư, hiện tại, người không có tư cách đứng ở Phong Cổ Lan Đình này chính là hắn.



Khu khụ, không, chỉ cần bạn thấy trẻ thì là trẻ thật.



Từ ngoài nhìn vào tòa nhà nhìn cổ kính vô cùng, sau khi tiến vào trong thì càng cảm nhận được không khí này, trước sảnh là một ao nước nhỏ thả cá chép bơi, giữa ao còn đặt một vại lớn trồng hoa sen.



Đèn dọc tường trang nhã phù hợp, lối đi được che chắn bằng bình phong, quanh co uốn lượn, Dư Hạnh theo sát sau lưng Triệu Nhất Tửu, đột nhiên nghe loáng thoáng thấy một giọng nói vô cùng mạnh mẽ: “Ù này!”



Sau đó là một chuỗi âm thanh la ó kêu than.



Triệu Nhất Tửu: “...” Dư Hành tò mò chuyển hướng, mới đầu tính lên tầng thì lại đi tới cửa bên.



Triệu Nhất Tửu liếc nhìn hắn, nhăn mặt đuổi theo.



Hắn thấy bốn năm người ăn mặc lịch sự đang ngồi đánh bài trên một cái bàn dài. Luật chơi của bọn họ cũng không khó hiểu, chính là trò đấu địa chủ phổ biến nhất, vừa rồi địa chủ ù bài, khiến ba nông dần kêu trời, trong đó có một người độ hai mươi bảy hai mươi tám, thậm chí cô gái mặc váy bó tóc xoăn còn châm thuốc lá, tỏ ra bực bội. Bọn họ lập tức nhận ra có người ngoài cửa, cô gái kia nhìn, nhếch môi đỏ tựa lá phong: “Nhất Tửu à? Ha ha, muốn vào chơi vài ván không?”



Cô gái tóc ngắn đeo kính ngồi bên cạnh chính là địa chủ của ván bài này, sau khi đánh ba lá rồi thuận miệng bảo: “Nói thì nói cho hẳn hoi, có ăn có học cả.”



“Có thế mà cũng nhắc?” Cô gái hút thuốc tóc xoăn nói một câu rồi lại quay sang Triệu Nhật Tửu: “Vào không cậu em đẹp trai? Lạ ghê, lần này anh của cậu không lôi cậu theo mà cậu vẫn chủ động đến.”



Triệu Nhất Tửu nhìn hai cô gái, lạnh lùng nói: “Tôi không chủ động đến, tôi...”



“Đây là Triệu Nhất Tửu của chỉ nhánh các người à? Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.” Một giọng nói vang lên, vừa hay ngắt lời của hắn ta.



Ngoài hai cô gái kia còn có hai “nông dân” là nam, bọn họ nhìn nhìn đánh giá Triệu Nhất Tửu, cười một cách quái dị.



Như thể đang coi triển lãm không bằng. Cô gái tóc xoăn nhíu mày, lập tức nói: “Đúng, chính là cậu ấy đấy, vừa vào suy diễn được hai tháng đã thăng cấp, giỏi lắm đúng không? Nhà tôi mà lại! Triệu Húc, anh phải học tập cậu ấy đấy, nói không chừng chẳng bao lâu nữa người ta sẽ vượt mặt anh đấy.”



Cô gái vừa nói xong, mấy tên đàn ông lập tức thu hồi ánh mắt, ý thức được cho dù địa vị của Triệu Nhất Tửu ở nhà họ Triệu có hơi đặc biệt, mà cũng vì hành vi không giống người bình thường nên nhận về không ít chỉ trách, nhưng trong chỉ nhánh của bọn họ mỗi người mỗi nết, đều biết bao che khuyết đỉnh cho nhau.



Chỉ có cô gái tóc ngắn như chẳng quan tâm, ngẩng mặt lên: “Nhất Tửu, phía sau cậu là ai thế?”



Phía sau?



Triệu Nhất Tửu liếc nhìn ra sau thì thấy kẻ cầm đầu kéo hắn tới chỗ ầm ï này lại đang trốn sau lưng hắn. bộ mặt giả nai như kiểu “tôi không quấy rầy các vị chơi bài, tôi không quen ai hết, thật ngại quá, lần đầu tham gia hội họp nên có hơi lúng túng.”



Đúng vậy, hắn ta chỉ có thể dùng từ “sắc mặt” này để miêu tả bộ dạng bây giờ của Dư Hạnh, không thì không thể biểu đạt được sự “kính nế” trước kỹ năng diễn xuất của Dư Hạnh.



Hừ, Triệu Mưu lo thừa.



Sau một thoáng đứng hình, Triệu Nhất Tửu không thể nhịn được nữa mà lôi Dư Hạnh từ phía sau ra: “Cậu ta là Dư Hạnh, anh của tôi dẫn tới.”



“Ôi...” Cô gái tóc xoăn bật thốt, đánh con K trong tay ra: “Hóa ra đây chính là Dư Hạnh, không ngờ lại là một chú em dễ thương như vậy!” Cô gái tóc ngắn tán đồng: “Đúng vậy.”



Dư Hạnh gượng cười: “Rất vui được gặp hai chị.”



Triệu Nhất Tửu: “?”



“Người do Triệu Mưu dẫn tới à? Tò mò ghê...” Người đàn ông không ngồi vào bàn có vóc người hơi gần, thái độ âm trì, anh ta híp mắt nhìn, “Chỉ với dáng vẻ bề ngoài đã có được rất nhiều ưu thế, nhưng mà Triệu Mưu không phải người nông cạn, được anh ta nhìn trúng, chắc hẳn cũng là một kẻ hung ác lắm?”



So với hai cô gái có cái nhìn tích cực thì rõ ràng người này không bị vẻ ngoài của Dư Hạnh đánh lừa, mà hơn nữa còn như bị kích thích, nhắc nhở hai người bạn của mình rằng “tên này chỉ đang giả vờ thôi”.



Dư Hạnh vỗ tay tiến vào phòng, tán đồng gật đầu: “Anh nói đúng, quả thật tôi rất độc ác.”



“Phì.” Cô gái tóc xoăn bật cười, hối, “Ngay ra đó làm gì, mau chia bài. Ôi, Triệu Gia Minh, lát nữa đổi người đi nhé? Tôi nhìn anh ngồi đây phát ngán luôn rồi.”



Triệu Gia Minh cũng bật cười, thái độ âm trì đã thay bằng thái độ có thiện chí hơn: “Được. Nhưng mà cậu Dư đây quả thật rất thú vị... Gọi chị rồi sao chưa gọi anh? Đầu là người của nhà họ Triệu, sau này còn có cơ hội gặp nhiều, làm quen trước cũng tốt đúng không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận