Trò Chơi Suy Diễn

Chương 577: Tang lễ (6) - Bàn đá (6)

Sau khi nghe xong, Triệu Nho Nho nói: "Cũng có nghĩa là con ngõ ở bên ngoài là một con ngõ quỷ. Ban đầu có lẽ hầu như các chủ cửa hàng đã chết nên hiện tại bọn họ đang ở trạng thái mà chúng ta không nhìn thấy được. Và đám tang được tổ chức cho Lưu Bính Tiên. Bởi vì ông ta đã làm điều gì đó tồi tệ nên bị hàng xóm kỳ thị và chán ghét. Chính vì như thế mà hàng xóm đầu gửi những vòng hoa với lời chúc là chúc mừng ông ta đã chết? Người giấy cũng căm ghét Lưu Bính Tiên. Nó thậm chí còn không cho phép người khác đến tham dự đám tang của Lưu Bính Tiên."



"Chính xác." Dư Hạnh gật đầu. Cô gái Triệu Nho Nho biết nắm bắt trọng điểm và tổng hợp ra điều cần chú ý nhất.



Triệu Nho Nho vuốt nhẹ cằm nhỏ của mình: "Và khi các chủ cửa hàng không xuất hiện thì con ngõ quỷ lại thu hút nhiều người xung quanh bao gồm những người đang dạo chơi, chuẩn bị đi ăn trưa và cả du khách? Điều này nghe có vẻ không có quy luật gì nhỉ. Cuối cùng chúng ta cũng không biết bên ngoài con ngõ quỷ là đâu. Và mục đích của việc thu hút người vào con ngõ quỷ là gì? Có phải người sống ở đây rồi chết đi sẽ giúp cho sức mạnh của con ngõ quỷ và toà âm trạch càng thêm mạnh hơn không?"



[Phần suy luận đã đến rồi!] [Ai đó đến báo cáo tiến độ suy luận của các đội đi?]



[ Tôi đến tôi đến. Các đội khác cũng đã tụ hội thành công... Không có. ]



[722]



[Nghĩa là tiến độ của đội này là nhanh nhất!]



[Quá lợi hại] [Dư Hạnh là người đầu tiên rời khỏi cửa hàng di ảnh. Cũng là người đầu tiên nhờ sự giúp đỡ của đồng đội mà vào được toà âm trạch nên tiến độ của đội này đương nhiên sẽ dẫn đầu.]



[Quả thật là quá xuất sắc! Tôi đoán là không đội nào có thể sao chép được hành động của bọn họ? Hai người mới tài năng cùng với một người chuyên gia xem bói tài giỏi là Triệu Nho Nho. Đội này người nào người nấy đều quá giỏi.] Khi sóng bình luận càng ngày càng phấn khích thì Triệu Nho Nho đã kết thúc việc tổng kết. Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Dư Hạnh: "Về những điều tôi vừa nói thì cậu có ý kiến gì không?"



Dư Hạnh nói: "Tôi có."



Triệu Nho Nho vỗ vỗ phần áo chỗ trên ngực và bụng bị bẩn do khi leo tường: "Tôi cũng đã có ý kiến. Sao không để tôi phân tích còn cậu sẽ sửa lại ý cho tôi?"



Cô ấy đã được chứng kiến khả năng suy luận của Dư Hạnh nên Triệu Nho Nho tự thấy bản thân mình không thể sánh kịp với hắn. Huống hồ chuyên môn của cô ấy là thu thập thông tin và xem bói chứ không phải là suy luận. Vì vậy cô ấy sử dụng từ sửa lại ý đối với Dư Hạnh.



Dư Hạnh cũng muốn nghe ý kiến của Triệu Nho Nho. Từ đó hắn có thể sử dụng hướng tư duy của cô ấy để suy đoán ra hướng suy luận của các đội khác với điều kiện là cùng gặp một sự kiện. Vì vậy hắn gật đầu đồng ý.



Bên trong cổng lớn của toà âm trạch là một sân nhỏ có một bộ bàn ghế đá được đặt ở đó. Thời điểm này không có ai ở trong sân và Triệu Nhất Tử và Triệu Nho Nho đã kiểm tra trong toà nhà chưa có điều gì sẽ gây nguy hiểm với bọn họ. Ba người ngồi lên bàn đá rồi dự định tiếp tục thảo luận cốt truyện.



"Dường như trong nhiệm vụ giai đoạn này có hai phe đối lập với nhau. Một phe là người tổ chức đám tang cho Lưu Bính Tiên ở trong toà âm trạch. Một phe khác là những người giấy và chủ các cửa hàng. Ngoài hai phe này còn có một phe nữa là những người sống bị kéo vào tạo thành một phe trung lập nằm ở giữa hai phe."



Trong một số cành cây thì Triệu Nho Nho chọn ra ba cành rồi sắp xếp chúng trên bàn đá và tay của cô ấy chỉ vào cái cành đang nằm ở giữa: "Đối với ba phe này thì chúng ta cần phải làm rõ... . Lưu Bính Tiên đã làm gì? Vật thể người giấy đã hình thành như thế nào? Việc con ngõ quỷ thu hút người sống có ảnh hưởng gì đến con ngõ quỷ và toà âm trạch."



Khi nói đến đây, cô ấy nhìn lên và hỏi ý kiến của Dư Hạnh: "Tôi nói có đúng không?”



`=- la



Dư Hạnh chưa kịp nói thì người vốn không hề có vẻ sẽ tham gia vào cuộc thảo luận là Triệu Nhất Tửu lại bất ngờ phát biểu.



"Hả?" Triệu Nho Nho hơi ngạc nhiên. Cô ấy cũng không mong đợi rằng suy luận của mình sẽ đúng nhưng Triệu Nho Nho lại không ngờ rằng người phản bác lại cô ấy lại là Triệu Nhất Tử



Triệu Nho Nho hỏi tiếp: "Tôi nói chỗ nào sai sao?"



"Cách tư duy thông thường." Triệu Nhất Tử lạnh lùng nói: "Sai lầm lớn nhất của cô chính là đi theo lời nói của Dư Hạnh. Cô đã mặc định tất cả những gì hắn nói đều đúng." Dư Hạnh cảm thấy vô cùng hứng thú. Hắn cũng không ngờ rằng Triệu Nho Nho không nhìn ra điều đó nhưng Triệu Nhất Tử lại nhận ra. Dường như trong thời gian này đại ca Tửu thực sự đã dành nhiều công sức cho việc rèn luyện tư duy của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận