Trò Chơi Suy Diễn

Chương 709: Ước nguyện xưa (4) - Sắc thuốc (1)

"Hoá ra là như vậy à. . ." Dư Hạnh cảm nhận được bình thường thầy thuốc Thôi bề ngoài không lộ ra nhưng thật ra y là một người rất thích tán gẫu.



Dư Hạnh hiểu rõ một chút rồi hắn cố ý hỏi: "Trượng phu của Lương ma ma tên là gì vậy? Mặc dù ông ta nghiện cờ bạc nhưng ông ta có đối xử tốt với Lương ma ma không?"



Thầy thuốc Thôi than thở: "Nếu ta không nhầm thì người đó họ Lưu."



Trong màn suy diễn lần này thì họ Lương và họ Lưu là một chi tiết quan trọng mà các suy diễn giả cần lưu tâm. Thế mà giờ đây tại thời điểm này hai dòng họ tưởng chừng như hai đoạn thẳng song xong lại có điểm giao với nhau.



Với việc Lương ma ma thường xuyên đến thăm con gái thì Dư Hạnh đoán chắc rằng trượng phu của Lương ma ma là Lưu Bính Tiên và con gái của bà ấy có tên là Lưu Tuyết.



Điều này cũng giải thích tại sao một Phương phủ lớn như vậy lại có mối liên kết với đám tang của Lưu Bính Tiên dù hai nơi cách nhau tận một con phố. Và Phương phủ lại mua Lưu Tuyết từ chủ cửa hàng tang lễ, cái người mà luôn bị mọi người khinh thường.



Ban đầu Dư Hạnh cũng từng nghĩ rằng Lương ma ma và Lưu Tuyết có một mối quan hệ nào đó nhưng hắn không ngờ đến rằng hai người đó lại có mối quan hệ sâu đến vậy. Lúc đầu Dư Hạnh còn nghĩ rằng đời sau của Lương ma ma có lẽ là Lương Nhị Ny và có lẽ dòng họ Lưu vì một số lý do đặc biệt nào đó mà hậu duệ đều theo họ của người phụ nữa.



Đúng vậy, sau khi thời đại này trôi qua thì Lương Nhị Ny mới xuất hiện. Từ quan sát của Dư Hạnh thì hắn có thể xác định rằng câu chuyện của Phương phủ xảy ra trước thời đại dân quốc và có lẽ nó xảy ra trong một thời kỳ nào đó có xảy ra chiến tranh nội chiến. Còn trong khi thời đại của Lương Nhị Ny lại có rất nhiều con gái được đi học. Vì vậy Lương Nhị Ny có lẽ là thế hệ con cháu của Lương ma ma.



Những nghi vấn này tạm thời cũng không cần đề cập trong lúc này. Dù sao bây giờ Dư Hạnh đã nhận được câu trả lời mà hắn muốn nên trong lòng hắn cảm thấy vui vẻ và toàn tâm toàn ý đóng giả một bệnh nhân bị thương ở chân.



Khi ba người hầu phụ việc đã đem dược liệu theo yêu cầu của thầy thuốc Thôi đi vào thì y cũng đã bôi thuốc xong cho Dư Hạnh và đang kéo ống quần của hắn xuống.



A Quế nhìn thấy chai dầu thuốc được thầy thuốc Thôi tiện tay đặt ở bên cạnh thì ngay lập tức khuôn mặt của cậu ấy hiện lên vẻ lo lắng. Sau đó A Quế cẩn thận đưa thuốc cho thầy thuốc Thôi rồi nói nhỏ: "Cảm ơn thầy thuốc Thôi đã giúp Tiểu Cận chữa trị vết thương."



Thầy thuốc Thôi sững sờ rồi cười và nói: "Đó là trách nhiệm của ta."



Thầy thuốc Thôi cầm lấy các loại dược liệu rồi mở bọc giấy ra. Ấm nước được đặt trên bếp cũng đã sôi.



Dư Hạnh không hiểu về y học cổ truyền nên hắn cũng không thể nhận ra tên của các loại dược liệu này. Hắn chỉ có thể làm thành thật làm chân chạy vặt suốt cả buổi chiều. Ngoài việc làm quen với môi trường làm việc hiện tại thì hắn cũng không tìm được manh mối nào hữu ích.



Thời tiết dạo này đã mát hơn một chút. Có lẽ bây giờ đang là là mùa thu.



Vì chân không thể di chuyển thuận lợi nên Dư Hạnh đảm nhiệm việc ngồi bên cạnh bếp để quạt lò và thêm củi. Khi thuốc đã được sắc xong thì chàng trai không thích ồn ào đã bưng bát nước thuốc màu đen đến chỗ tiểu thiếu gia.



Dư Hạnh cảm thấy khá tiếc nuối vì hắn không được đi gặp được Phương thiếu gia. Bởi vì trong giai đoạn một và giai đoạn hai thì hắn cũng đã từng được tiếp xúc trực tiếp với Phương thiếu gia nên có thể coi Dư Hạnh có chút quen biết với hắn ta.



Trong giai đoạn đầu tiên thì tất cả mọi việc đều là là giấc mơ của tiểu thiếu gia. Nhưng các sự việc xảy ra dưới góc nhìn khá khách quan nên không có quá nhiều ác ý. Chỉ có sử dụng hình ảnh của người giấy và quỷ để để thể hiện những sự việc đã xảy ra.



Trong giai đoạn hai, Dư Hạnh thăm dò ra được rằng tiểu thiếu gia chính là hình ảnh bóng mờ ảo đen thui của người đàn ông đứng ở đầu giường Chu Tuyết vào mỗi đêm. Bởi vì hình ảnh người đàn ông màu đen và Quỷ Tân Nương đều ở trong bạch ngọc và bạch ngọc là vật có thật mà Lương Nhị Ny đang né tránh. Vì vậy hai con quỷ này cũng có thật. Chúng giống như linh khí vẫn được sống sót và lưu truyền theo thời gian.



Sau một chút suy nghĩ thì Phương thiếu gia và Dư Hạnh có vẻ còn rất có duyên với nhau.



Dư Hạnh và A Quế cùng nhau trở về phòng. Vào giữa buổi trưa, nhân lúc không ai để ý nên hắn đã ăn cái bánh bao mà A Quế đã lén giấu cho hắn. Cho nên lúc này Dư Hạnh đói đến mức bụng hóp lại . . . Cũng không thể nói là Dư Hạnh đói được. Hắn vốn không có nhu cầu ăn uống như những người bình thường khác. Mỗi lần Dư Hạnh ăn chỉ để thỏa mãn vị giác mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận