Trò Chơi Suy Diễn

Chương 728: Ước Nguyện Xưa (9) - Tự mình quyết định (3)

Hắn đã suy nghĩ rõ ràng, bên ngoài vẫn tỏ vẻ như đang kìm nén nỗi đau, đồng ý.



"Hôm nay đi đi, tranh thủ trời vẫn còn sớm, bây giờ liền đi luôn.” Phu nhân dặn dò một câu, sau đó gọi thị nữ đứng bên cạnh: "Tiểu Linh, lấy cái túi ta đã chuẩn bị đến đây."



"Vâng." Thi nữ Tiểu Linh cũng chính là Triệu Nho Nho, từ trên bàn bên cạnh cầm lên một chiếc túi nhỏ to bằng lòng bàn tay, mím môi, rồi bước tới đưa cho Dư Hạnh.



Vừa rồi cô ấy mới phát hiện ra, chiếc túi này trông giống hệt chiếc túi treo trên thắt lưng của cô ấy, ở giữa có thêu một chữ “quỷ”.



Dư Hạnh đưa tay nhận lấy, lúc thị nữ Tiểu Linh đưa chiếc túi ra, hắn nhìn thấy cổ tay không bị tay áo che phủ của Tiểu Linh.



Một vết sẹo sâu dữ tợn lộ ra theo ống tay áo, theo chiều hướng, có lẽ kéo dài cả cánh tay.



Sắc mặt Tiểu Linh cũng rất tệ, giống với thị nữ ngoài cửa, mất quá nhiều máu.



Dư Hạnh đã quá quen thuộc với triệu chứng này nên chỉ cần liếc mắt một cái là hắn có thể nhìn ra nguyên nhân.



Hắn giả vờ như không nhìn thấy gì, cầm lấy chiếc túi, cũng thấy chữ trên túi, bộ dáng nghi hoặc nhìn về phía phu nhân.



Phu nhân biết hắn đang nghi ngờ, giải thích: “Đây là bùa trừ tà bảo vệ bình an do đại sư tặng ta, ngươi không cần để ý. Bên trong có tiền mặt và danh sách đồ cần mua, ngươi cứ đi chợ mua theo danh sách là được.”



Có thể đã biết một số nội tình, nhưng tóm lại, Dư Hạnh cảm thấy mỗi lời bà ta nói đều ẩn chứa hàm ý sâu xa.



Hắn gật đầu: "Phu nhân cứ yên tâm, ta cũng không phải là chưa làm bao giờ, mấy việc này ta đều nhớ mà."



Phu nhân hài lòng phất tay, yếu ớt ho hai tiếng trước ánh mắt của Lương ma ma, rồi lại nằm xuống nghỉ ngơi.



Rõ ràng nhiệm vụ Dư Hạnh nhận được là diễn biến của cốt truyện. Khi hắn chuẩn bị rời đi, Lương ma ma đã kéo tay hắn lại.



Hắn ngơ ngác quay lại, chỉ thấy Lương ma ma do dự một lúc, rồi lấy từ trong áo ra một bọc giấy.



Bà ấy không muốn quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi, vì vậy thấp giọng nói: “Tiểu Cận, mấy ngày nay ta vốn định đi mua sắm, ta đã chuẩn bị tiền từ tháng trước, muốn nhân tiện mang theo cho Tuyết Nhi. Nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột, so với thường lệ thì ta đã đưa tiền trễ mất mấy ngày rồi.”



Dư Hạnh thầm nghĩ, hóa ra thời gian đã tăng thêm một tháng.



Mặc dù tiểu thiếu gia vừa mới qua đời hôm qua, nhưng mấy ngày trước hắn ta đã có dấu hiệu không ổn. Phương phủ đã mời đại sư đến để canh chừng tiểu thiếu gia, một nhóm người cùng cầu phúc cho tiểu thiếu gia, ngay cả công việc hàng ngày cũng không còn làm nữa, giảm bớt đi rất nhiều.



Lương ma ma sắc mặt tiều tụy, trông như đã già thêm năm sáu tuổi, giọng nói nghẹn ngào: “Ta tin tưởng ngươi, ngươi có thể… Đưa cái này cho Tuyết Nhi giúp ta được không? Ta biết, ngươi và Tuyết Nhi tình cảm sâu đậm, ngươi là một đứa trẻ ngoan, biết phấn đấu, lại thông minh, Tuyết Nhi theo ngươi sẽ không chịu thiệt đâu, ta, dù một ngày nào đó ta có ra đi, ta cũng có thể yên tâm rồi!"



Dư Hạnh "giật mình", vội nói: "Lương ma ma, ta có thể giúp bà giao tiền, nhưng đừng nói mấy điều không may mắn đó. Bà vẫn chưa tới bốn mươi tuổi, còn trẻ lắm mà!"



"Ừm, ta cũng hy vọng như vậy. Cảm ơn ngươi, nhưng đừng để lão già nghiện cờ bạc Lưu Bính Tiên giao giúp ngươi nhé. Một khi tiền đã vào tay ông ta, Tuyết Nhi sẽ không còn gì đâu!"



"Yên tâm, ta nhất định sẽ..." Dư Hạnh ngừng một chút: "Ta nhất định sẽ không để Tuyết Nhi chịu thiệt."



Triệu Nho Nho đứng thẳng người, trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.



Cô ấy cảm thấy, giọng điệu nói chuyện của người tên Tiểu Cận này, sao nghe rất giống giọng của Dư Hạnh lúc hắn lừa dối người khác vậy?



Xem ra chờ một lúc nữa không có ai, cô ấy phải bói một quẻ để xác nhận lại danh tính mới được.



Dư Hạnh cầm chiếc túi nhỏ đi ra ngoài.



Hắn men theo con đường mà Lương ma ma đã dẫn hắn đi lần trước. Thật ra, đối với hắn thì cũng chỉ mới cách đây vài tiếng trước. Hắn thuê một chiếc xe kéo, đi về hướng phố tang lễ.



Trên xe, Dư Hạnh mở chiếc túi nhỏ ra xem.



Túi cầm trong tay có trọng lượng, có thể cảm nhận được bên trong không phải là tiền mặt.



Mở miệng túi, một mảnh ngọc bích trắng lộ ra dưới ánh sáng mờ của trời âm u.



Đồng tử của Dư Hạnh co lại, hắn lấy miếng ngọc bích trắng ra.



Miếng ngọc bích này chính là miếng ngọc trong giai đoạn thứ hai, chỉ là chữ trên đó không còn là chữ “Linh” mà được thay bằng chữ “Hỷ”.



Xem ra, sự việc này vốn không liên quan đến Linh Nhân, chỉ vì giai đoạn trước có sự tham gia của Linh Nhân nên mới đổi chữ, như là một dấu hiệu nhận diện vị khách quý có thân phận đặc biệt.



Ánh mắt Dư Hạnh bình tĩnh trở lại, trong túi ngoài miếng ngọc bích trắng ra còn có thứ khác, hắn bèn cầm lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận