Trò Chơi Suy Diễn

Chương 631: Mộng Yểm (6) - Bịa đặt (1)

"Mình ở trong mơ tất nhiên sẽ không đồng ý. Đến khi giọng nói của tên đó biến mất, âm thanh của một người phụ nữ sẽ lập tức xuất hiện. Cô ấy cuồng loạn, gào thét, chửi rủa đủ điều gay gắt... Nhưng không biết tại sao, vừa nghe được giọng nói của cô ấy, mình sẽ lập tức thoát khỏi nỗi khiếp sợ mà người đàn ông đó mang đến, như thể... Trong giấc mơ, mình cảm nhận được, cô ấy không phải đang nguyền rủa mình, mà là nguyền rủa kẻ muốn đưa mình đi vậy."



Đôi mắt Chu Tuyết hơi đỏ lên, đây là dấu hiệu của việc sắp khóc. Cô ấy nhìn về phía Triệu Nho Nho: "Sau khi tỉnh dậy, mình đã gọi điện rồi nói chuyện này cho bố mẹ biết, nhưng bọn họ chỉ nói 'Trời ạ, A Tuyết, con vẫn ổn chứ? Hay là con xin nghỉ một ngày rồi đi gặp bác sĩ tâm lý nha con' hoặc là 'Con có muốn bố mẹ đến ở cùng không con? Con chắc chắc đã phải chịu quá nhiều áp lực mới bị ảo giác thế này rồi', bọn họ tự cho rằng bản thân rất quan tâm đến mình, thế nhưng..."



"Đến cả việc tin tưởng cơ bản nhất, họ cũng không thể làm được..."



Triệu Nho Nho vội vàng an ủi, đồng thời bày tỏ lập trường của mình: "Mình tin cậu mà! Chuyện kỳ quái trên đời này nhiều như vậy, cậu chỉ là xui xẻo mới gặp phải mà thôi!"



So với gặp xui xẻo, việc không ai tin tưởng vào mình lại càng tổn thương hơn.



Chu Tuyết vẫn khóc, cô ấy vừa rút hai chiếc khăn ăn lau nước mắt, vừa nói: "Cám ơn cậu nhiều lắm..."



Triệu Nho Nho vuốt lưng của cô ấy, nói khẽ: "Sau đó thì sao? Giấc mơ của cậu có thay đổi không?"



"Có, mình càng mơ thấy nhiều lần, hình bóng của hai người đó càng hiện rõ hơn, người đàn ông vẫn muốn mình đi theo hắn ta như trước. Mình đã tra tài liệu, mọi người đều nói không được đồng ý, nếu không, ma quỷ sẽ giết chết người sống, vì vậy mình luôn từ chối tên đó. Nhưng về sau, hắn ta còn cầm theo một con dao nữa..."



"Là loại dao gì thế?" Triệu Nho Nho hỏi.



"Mình không nhớ... Trong giấc mơ, mình thấy rất nhiều thứ, nhưng khi tỉnh dậy thì không nhớ được gì, chỉ khi mơ lại thì mới nhớ ra. Dù thế nào thì trong những giấc mơ gần đây, hình như tên đó đang muốn giết mình luôn rồi… Còn người phụ nữ kia... Gần đây mình đã nhìn rõ được khuôn mặt của cô ấy, cô ấy là một nữ quỷ!" Chu Tuyết nắm lấy tay Triệu Nho Nho: "Trên mặt, trên người cô ấy đều là máu, còn mặc cả một bộ áo cưới màu đỏ chót, mặt mũi thì dữ tợn. Mình sợ lắm..."



"Cô ấy hét lên với mình, bắt mình đập nát ngọc, nhưng mình không làm đâu! Nếu ngọc không còn nữa, bọn chúng nhất định sẽ giết mình ngay lập tức, bọn họ đều đang đợi mình chết!"



Ngọc?



Trong lòng Triệu Nho Nho hơi động: "Ngọc gì vậy? Thật sự có miếng ngọc như vậy ư? Sao cậu lại cho rằng nếu mất ngọc thì bọn họ có thể giết cậu vậy, chẳng lẽ miếng ngọc đó đã luôn bảo vệ cậu sao?"



Chu Tuyết đè tay lên ngực, dường như có chút đề phòng và hoài niệm: "Đúng vậy, trước khi mất bà nội đã đưa nó cho mình, bà ấy biết rất nhiều thứ kỳ lạ. Sau khi chuyển vào trong thành phố, không có người cùng tuổi nào muốn qua lại với bà của mình. Bởi vì miếng ngọc này, bà đã luôn cô độc một mình... Bà nói, miếng ngọc này có thể phù hộ cho mình tránh bị tổn thương."



"Cho mình hỏi một câu được không." Triệu Nho Nho nhìn ra Chu Tuyết rất coi trọng miếng ngọc này, dù là cô ấy mà Chu Tuyết cũng không muốn nhiều lời. Vì vậy, cô không hỏi thêm về miếng ngọc mà chuyển sang một câu hỏi khác: "Bà của cậu tên gì vậy?"



Chu Tuyết có hơi mê mang: "Cái này có quan trọng không?"



Triệu Nho Nho nghiêm mặt nói: “Quan trọng chứ. Cậu thấy mà, những cơn ác mộng đến quấy rầy sau khi cậu cúng bái bà nội mình còn gì, có thể hai con quỷ này có liên quan đến bà của cậu cũng nên. Mình nghĩ, chúng ta nên thử tìm hiểu về quá khứ của bà cậu xem sao. Biết đâu, cách giải quyết lại nằm ở đó không chừng.”



Bà nội của Chu Tuyết tên là Lương Nhị Ny, một cái tên rất phổ biến ở thời đó.



Sau khi qua đời, bà đã để lại cho Chu Tuyết một sợi dây chuyền bằng ngọc mà bà đã mang bên mình nhiều năm. Nghe nói, vào thời gian khó khăn nhất, bà nội chỉ có thể ăn bánh mì mốc meo, trên quần áo toàn mảnh vá, ngay cả vải thô để vá áo cũng không mua nổi, những chỗ rách ấy cứ để gió lùa qua, nhưng vẫn không chịu bán miếng ngọc này



Sau này, khi cuộc sống trở nên khá hơn, bà sinh ra bố của Chu Tuyết nhưng lại không truyền miếng ngọc cho ông ấy. Bà giữ miếng ngọc ấy như thể đang níu giữ một niềm tin mãnh liệt nào đó vậy. Mãi cho đến ngày cuối cùng Chu Tuyết vào phòng bệnh thăm bà, bà mới run rẩy đưa mặt dây chuyền bằng ngọc được ủ ấm trong ngực của mình vào tay của Chu Tuyết.



Khi ấy, bà đã sắp hấp hối rồi.



Thực ra, đám tang của bà nội là đám tang vui, bà đã đến tuổi, ra đi một cách tự nhiên, không bệnh tật gì cả



Gia đình cũng không cảm thấy quá đau buồn hay gì, họ chỉ coi chuyện này như một quá trình mà họ phải trải qua… Con người ai mà chẳng phải chết đi, chết già thì thật may mắn biết bao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận