Trò Chơi Suy Diễn

Chương 254: Mặt nạ cuồng hoan (1)

Tốc độ dao lao đến quá nhanh, thậm chí trên gương còn không xuất hiện các vết nứt lan ra khắp bốn phía, cô bé cũng chưa kịp hiểu là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng khi hắn ta xoay cổ tay, một tiếng “choang” vang lên, mặt kính vỡ vụn!



Tiếng thét thất thanh của cô bé xuyên thấu màng tai, nhưng sau khi tấm gương vỡ vụn, không ai còn nhìn thấy bóng dáng cô bé nữa.



Triệu Nhất Tửu nhanh chóng lùi vê sau, né tránh làn mưa thuỷ tinh vụn đang rơi tứ tung. Giây tiếp theo, hắn ta đẩy gọng kính, nhìn Dư Hạnh đang hứng chịu mưa thuỷ tỉnh: “Sao cậu không biết trốn vậy?”



Chuyện quá bất ngờ, Dư Hạnh không kịp đề phòng, mảnh thuỷ tỉnh vụn rơi suýt đâm vào mặt, hắn chỉ kịp vươn một bàn tay ra chắn: “Cậu ra tay mà không thèm cảnh báo trước!”



“Tôi bảo nó đi xuống, nhưng nó lại cứ như không hiểu tiếng người.” Triệu Nhất Tửu liếc mắt nhìn lại, đúng như những gì hắn ta dự đoán. Mặc dù Dư Hạnh không lùi lại phía sau, nhưng từng đó mảnh thuỷ tỉnh bén nhọn cũng không thể gây ra một vết xước trên người Dư Hạnh, quần áo hắn vẫn rất bình thường.



Quả nhiên là giả bộ yếu đuối, hắn ta sẽ không bao giờ tin tưởng câu nói “tôi không làm được” của Dư Hạnh nữa.



Dư Hạnh rũ bỏ những bột phấn từ các mảnh vụn thuỷ tỉnh vương trên người, quay đầu nhìn Triệu Nhất Tửu một cách chăm chú: “Cậu cố ý đúng không?”



Triệu Nhất Tửu đáp: “Không có “Vậy cái biểu cảm sắp phụt cười đó của cậu là thế nào?” Triệu Nhất Tửu tỏ ra nghiêm túc: “Tôi không cười.”



Sau đó Triệu Nhất Tửu chủ động phổ cập kiến thức khoa học về chủng loại của cô bé kia: “Chắc hẳn đây là một loại quỷ có khả năng gây ảo giác để hù dọa mọi người, khiến những suy diễn giả tham gia trò chơi vòng gọi hồn bị dọa sợ và bỏ chạy. Bằng cách này, nó có thể căn cứ vào quy tắc trò chơi để giết chết những người trái với quy tắc.”



Dư Hạnh: Người anh em, khả năng đánh trống lảng của cậu khiến người khác thật không nỡ nhìn thẳng đấy. Mà thôi, dù gì cũng không bị thương nên Dư Hạnh cũng không quan trọng chuyện này lắm. Hắn chỉ coi đó như sự trả thù của đứa nhóc vì chưa từng chiếm được lợi lộc gì từ tay hắn, không ảnh hưởng đến cả cục diện.



Triệu Nhất Tửu vừa phá huỷ món đồ mình không thuận mắt, vừa có thể khiến Dư Hạnh tổn thất một số nhỏ. Điều này khiến tâm trạng hắn ta tốt hơn bao nhiêu, sau khi ra cửa, hắn ta nhận được lời nhắc về điểm từ hệ thống. [+20 điểm.] Điểm lần này cộng với số điểm Dư Hạnh lấy được, bọn họ ở tầng hai chưa đến nửa tiếng đồng hồ đã lấy được tổng cộng năm mươi lăm điểm.



Đây là thứ không thể so được với việc bán rượu ở tầng một. Dư Hạnh bước lên hành lang một lần nữa, hắn đút tay trong túi quần, nhìn về phía Triệu Nhất Tửu, nói đại khái về nội dung trong phòng của Bloody Mary.



Dư Hạnh chỉ nói về chuyện Bloody Mary lợi dụng điều kiện để mưu tính lừa gạt hắn, sau khi bị hắn nhìn thấu thì không nói gì nữa.



Nhưng Triệu Nhất Tửu lại dừng bước: “Tóm lại cậu đã làm gì để khiến Bloody Mary rời đi?”



Dư Hạnh nhướng mày, đáp: “Bí mật.”



Triệu Nhất Tửu lại hỏi: “Tay cậu bị sao thế?”



Hửm?



Dư Hạnh nhìn về phía Triệu Nhất Tửu với vẻ ngạc nhiên, hắn ta đang nhìn chằm chằm vào bàn tay đút trong túi quần của Dư Hạnh: “Vừa nãy cậu đâu có dùng tay phải để chắn kính? Bây giờ lại bị thương?”



Dư Hạnh hài lòng về sự nhạy bén của Triệu Nhất Tửu, hắn cười ha ha, đưa tay ra.



Trên cổ tay phải của Dư Hạnh có một vết thương sâu đến mức nhìn được cả xương bên trong. Điều kỳ lạ là vết thương sâu như vậy nhưng lại không hề rỉ máu, nấu không chắc chắn Triệu Nhất Tửu đã ngửi được mùi máu tanh rồi.



Miệng vết thương không chảy máu, nhìn như mất máu quá nhiều. Mà trên thực tế, Triệu Nhất Tửu từng chứng kết vết thương của Dư Hạnh lành lại với tốc độ thế nào. Ngay cả khi ngón tay bị gãy đến mức chỉ còn một lớp da cũng có thể hồi phục lại như cũ một cách nhanh chóng, nhưng vết thương này thì vẫn còn.



Mà vừa hay, vết thương ấy lại ở trên cổ tay. Vừa nhìn sẽ giống như cắt cổ tay, không cẩn thận sẽ toi mạng như chơi.



Triệu Nhất Tửu không hiểu tại sao người này lại có vết thương như vậy, hắn ta đi tới với tâm thế bình thản như không có chuyện gì xảy ra: “Sao lại bị thế này?”



Dư Hạnh thu tay về, hắn không để bụng: “Không quan trọng, nó chỉ lâu lành hơn chút thôi.”



“Đây là cái giá cậu phải trả cho việc tiễn Bloody Mary đi đúng không?”



Về cơ bản thì hình thức trò chơi ở tầng hai đã bị nhìn thấu, là đi vào một căn phòng và hoàn thành loại trò chơi gọi hồn nào đó. Tiếp đến là nhận số điểm khác nhau tùy theo mức độ nguy hiểm của trò chơi.



Sau khi rời khỏi căn phòng vòng thổi khí, ba đội suy diễn giả lại tách nhau ra lần nữa, dù thế nào cũng không thể gặp nhau ở hành lang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận