Trò Chơi Suy Diễn

Chương 471: Địa Ngục Của Alice - Tăng La...

Hình ảnh một thanh niên gầy ốm đeo kính gọng đen xuất hiện trong ký ức Tăng Lai. Mái tóc đen của cậu thanh niên kia không được chăm sóc tốt, lúc nào cũng rối như tơ vò, đôi mắt lạnh lùng dường như chỉ chứa đựng những từ ngữ kiểu “chiến lược”, “thông tin”, “nghiên cứu”.



“Nhậm Nghĩa ơi Nhậm Nghĩa, cậu không biết, hôm nay ông đầy sẽ bị cậu liên lụy tới mức phải bỏ mạng... Mẹ kiếp, có lẽ ông đây gặp xui xẻo từ lúc bắt đầu làm anh em với cậu.” Tuy Tăng Lai đang lải nhải than thở trong lòng, nhưng ánh mắt hắn ta lại vô cùng bình tĩnh. Hắn ta nhớ đến kẻ liệt mặt có mối quan hệ tốt với hắn ta nhất trong hiệp hội, khẽ nhấch miệng nở nụ cười lỗi thời.



Nếu không có hắn ta nhắc nhử, có lẽ người anh em này sẽ không cạo râu trong khoảng thời gian dài. Khi người đó ý thức được việc tầm nhìn của mình bị cản trở rồi mới chịu ra tiệm cắt tóc, thức trắng đêm vài ngày để nộp báo cáo phân tích, cuối cùng lúc đang ngủ thiếp lại tỉnh vì đói bụng.



Lối tư duy của Tăng Lai đã chịu ảnh hưởng từ [Đánh Cược Với Cương Thi], có sự phân tán nhẹ, không hiểu sao lại lan sang những người khác. Khi hắn nhìn thấy ánh lửa từ lá bừa vàng trước mắt, những bông hồng đỏ rực nở rộ xung quanh như ẩn như hiện đằng sau ánh lửa, cùng với đó là những miếng thịt dính trên cái gai nhọn hoắt khiến hắn ta cảm giác được cơn đau bắt đầu truyền đến từ những vết thương nhỏ trên da thịt. Thi thoảng lại có tiếng kêu khóc của Kẻ Gào Khóc văng vẳng bên tai, rất ồn ào.



Hắn ta thì thầm: “Nếu tôi chết ở đây, cái thằng nhóc vừa độc miệng lại vừa không có tình người như cậu chắc sẽ không còn bạn bè nào nữa đầu.”



Hai giây sau, người thanh niên trông cường tráng cơ bắp, dáng người cân đối bỗng lắc đầu. Đây là động tác mà Tăng Lai đã dồn toàn bộ sức lực mới làm được khi cơ thể trong trạng thái đông cứng: “Mẹ! Làm gì mà như nói di ngôn vậy... Thằng khùng này lại tự đi treo cờ gì cho mình thế? Đúng là ngu ngốc.”



Tăng Lai tự mắng bản thân với một thái độ vô cùng quyết đoán.



Hắn ta cắn đầu lưỡi mình, cắn đến khi nó chảy máu. Cảm giác đau đớn truyền đến khiến hắn ta ngừng suy nghĩ miên man, tập trung hơn chút.



“Còn nửa tiếng nữa... Chắc chắn ông đây phải tìm ra được sơ hở, điểm tử vong của suy diễn cấp Đấu Tranh chắc sẽ không đến mức không thể đảo ngược được!”



“Chẳng phải cách chơi của những vụ cược lớn là vậy sao? Tôi cược mình sẽ sống sót.”



“Thằng nhóc không có lương tâm Nhậm Nghĩa kia sẽ không nhớ đến mình chỉ vì mình đã chết đâu.”



“Mẹ nó chứ, thứ thiểu năng trí tuệ, giờ này còn nghĩ Nhậm Nghĩa làm cái chó gì? Đợi sau khi ra khỏi đây rồi tự đốc thúc cậu ta không tốt sao? Trừ phi cậu ta không có bạn bè... Haiz, không đúng, lại mất tập trung vào chuyện đâu đâu nữa rồi.”



Sức ảnh hưởng từ việc suy nghĩ bị phân tán được thể hiện vô cùng rõ ràng, Tăng Lai phải đợi một lúc lâu mới khôi phục về trạng thái có thể suy nghĩ được.



Ngọn lửa thiêu đốt lá bùa vàng có hơi chói mắt, Tăng Lai quyết định nhắm chặt hai mắt. Hắn ta bắt đầu loại bỏ sự quấy nhiễu, cố gắng nhớ lại nguyên nhân Kẻ Gào Khóc sẽ trở thành “tội ác quá khứ” của hắn ta.



Ký ức dâng trào, không lâu sau, Tăng Lai ý thức được rằng thật ra Kẻ Gào Khóc kia không phải tội ác của hắn ta mà là... Con quỷ bên trong hắn ta.



Tuổi Tăng Lai hiện giờ không lớn, năm sáu năm trước hắn ta cũng chỉ là một học sinh trung học đang tuổi vị thành niên bình thường mà thôi. Thái độ học tập của Tăng Lai cũng không nghiêm túc lắm, ngày nào đi học hắn ta cũng chỉ lén lút chơi game dưới gầm bàn với bạn cùng bàn, còn thường xuyên tổ chức học thay ca chéo với các anh em lớp bên cạnh.



Tăng Lai không thích học, nhưng hắn ta lại sở hữu cái đầu khá thông minh, dù học không nhiều nhưng vẫn miễn cưỡng lọt vào top mười của lớp. Mà hắn ta rất giỏi thể thao, là niầm hy vọng của cả lớp trong các đại hội thể thao. Dù là với giáo viên hay giữa các học sinh thì tên tuổi hắn ta cũng khá nổi.



Khi đó, ngày nào hắn ta cũng đấu trí đấu dũng với chủ nhiệm lớp, vừa tan học đã hẹn bạn học chơi bóng rổ. Thỉnh thoảng hắn ta nhận được nước khoáng và lời tỏ tình của các bạn học nữ khác trên sân thể dục, sau đó bị mấy anh em khác mắng trêu “ai hết độc thân trước là con chó”. Đó là tất cả những thú vui mà hắn ta có.



Cuộc sống như vậy tuy có áp lực thi đại học nhưng lại là thanh xuân bình yên, tươi đẹp biết bao.



Cho đến một buổi tối thứ sáu. Ngày hôm đó Tăng Lai vốn định tranh thủ dịp nghỉ hai ngày cuối tuần để về nhà một chuyến. Vì đang là mùa đông nên trời tối sớm hơn bình thường, dù hôm đó là thứ sáu nhưng không có tiết tự học buổi tối, lúc tan học ra ngoài trời đã tối đen.
Bạn cần đăng nhập để bình luận