Trò Chơi Suy Diễn

Chương 158: Tình yêu và lời nguyền (1)

“Alex?" York nhướng mày khi nhìn thấy Alex đi theo sau Dư Hạnh.



Martha chạy nhanh đến bên cạnh York và giải thích cho cậu ấy: "Anh ta vừa giết Susan! Em nghĩ có lẽ anh ta là người tốt duy nhất trong biệt thự có thể giúp chúng ta."



Ý tứ là bốn người còn lại là boss và quỷ, chỉ có Alex là một NPC.



York không tỏ rõ ý kiến đối với việc này, cậu ấy thấy Dư Hạnh không phản đối, thế là cũng tùy ý giơ lên cuốn sách đang mở trong tay: "Trong cuốn sách pháp thuật cổ xưa này có ghi chép về một loại nghi lễ cổ xưa, gọi là tước đoạt linh hồn."



Tước đoạt linh hồn, đúng như tên gọi, nó là một loại pháp thuật cấm ky làm tổn hại đến linh hồn của người khác. Cuốn sách có ghi lại chỉ tiết ưu và nhược điểm của loại tà thuật này. Ưu điểm là người niệm phép sẽ có được nguồn sức mạnh mạnh mẽ, tước đoạt càng nhiều linh hồn thì người niệm phép sẽ càng trẻ, đẹp và có được sự bất tử. Nhược điểm là... Nếu muốn hoàn thành trọn vẹn cấm thuật này thì nhất định phải hoàn thành quá trình bóc tách linh hồn của tất cả những người có cùng huyết thống với mình.



Sau khi giải thích đại khái dựa theo cuốn sách, York ngước lên: "Có thể Angel đã dùng các con rối làm cầu nối để thực hiện phép thuật bị cấm này. Cô ta thực sự rất tham vọng đó~"



Alex vặn lại: "Chị gái tôi bị bắt buộc phải làm vậy!"



Dư Hạnh nhần cơ hội này kích động hắn ta: “Anh nói nghe thử xem.”



Alex liếc nhìn hắn, bắt đầu kể lại mọi bi kịch khủng khiếp đã xảy đến với gia đình mình. Mọi chuyện bắt đầu khi nhà họ chuyển đến căn biệt thự cổ kính này.



Gia đình họ vốn dĩ khá bình thường, tuy bà Brown bị hoang tưởng do mắc bệnh tâm thần bẩm sinh và mối quan hệ của bà với ông Brown đang đứng bên bờ vực sụp đổ nhưng mọi chuyện vẫn ở trong tầm kiểm soát. Ba đứa trẻ ít nhiều gì cũng đầu di truyền căn bệnh của mẹ mình. Điểm khác biệt là Susan, người giống bà Brown nhất, đã tự cho phép mình bướng bỉnh và lập dị từ khi còn nhỏ, trong khi Angel và Alex không muốn trở nên điên loạn như mẹ của mình. Họ vẫn luôn cố gắng kiềm chế bản thân, học tập, kết bạn và phát triển theo hướng của những người bình thường. Đương nhiên, họ ngày càng xa lánh người mẹ và em gái mắc bệnh tâm thần ở nhà.



Cho đến khi... Họ chuyển đến thị trấn Aurelan, và những điều kỳ lạ liên tục xảy ra trong căn biệt thự này.



Đầu tiên là bà Brown không thể áp chế được tình trạng bệnh của mình nữa. Trước mặt người ngoài, bà ta vẫn còn có thể giả vờ lịch sự, đối với con cái cũng miễn cưỡng tỏ ra hiền lành, nhưng khi ở riêng với chồng, bà ta sẽ bộc lộ ra ham muốn kiểm soát một cách bất thường. Ông Brown là một họa sĩ, bị ép buộc chỉ được vẽ bà ta và các con, Angel và Alex không thích bà Brown làm như vậy, nên chỉ có Susan và bà ta là những người thường xuyên nhất được vẽ trên canvas. Sau đó, Angel cũng bắt đầu phát bệnh.



Cô ta luôn rất kiêm chế, không muốn mình trở thành quái vật, mất đi nhân tính, trong thời gian đó, cô ta vô cùng đau khổ, mỗi ngày đều đấu tranh với chính mình. Alex đã động viên cô ta, cùng Angel làm con rối để dời sự tập trung vào việc khác.



Sau đó, có chuyện phát sinh, ông Brown không chịu được sự kiểm soát của vợ, lỡ tay giết chết vợ mình, nhưng lại bị hồn ma của vợ dọa cho phát điên.



Ngày hôm đó, mọi người trong biệt thự đầu phát hiện ra họ không thể ra khỏi biệt thự.



Hồn ma của bà Brown miễn cưỡng có thể đến cửa chính, còn những người khác thì bị mắc kẹt ở trong biệt thự, thậm chí không thể ra được đến vườn.



Cho dù tính cách và lập trường của họ khác nhau, thì sự giam cầm cùng việc bà Brown trở lại sau khi chết đã giáng một đòn nặng nề vào họ, họ cũng đã khóc lóc, điên cuồng, tuyệt vọng, rồi cuối cùng chỉ biết chấp nhận sự thật.



Alex nói đến đây, ánh mắt có chút buồn bã.



“Thì ra không phải các người không muốn ra ngoài, mà là không thể ra ngoài được..." Martha thở dài, nếu gia đình cô cấm túc cô ở nhà, ngắt kết nối internet, cô có thể sẽ một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, rồi thừa dịp vào ban đêm mà trốn ra ngoài qua cửa sổ. Nhưng gia đình Brown thậm chí không có cơ hội trốn thoát.



Dư Hạnh cảm thấy mệt, hắn đã mệt mỏi cả buổi sáng, lúc này chỉ muốn tìm một chỗ ngồi, vậy nên hắn liền ngồi phịch xuống bàn học, rồi hỏi: “Tôi đoán chuyện tiếp theo có liên quan đến người pháp sư đến nhà anh làm khách phải không? " Alex gật đầu, hắn ta mím môi, dáng vẻ dường như đang nhớ lại pháp sư đó.



“Lúc ấy, sau khi chúng tôi chấp nhận số phận bị giam cầm, mẹ tôi bắt đầu tìm cách thu hút người đến nhà để giết họ. Bà ấy tin rằng nếu giết đủ người thì sự giam cầm sẽ được giải trừ. Lúc đó, có nhiều người đã bị mẹ tôi kiểm soát qua các bức tranh sơn dầu và giết chết."



“Rồi vào một đêm nọ, có một người đàn ông gõ cửa...” Người đàn ông không nói tên, chỉ tự xưng là pháp sư. Hôm đó cũng mưa lớn giống như hôm nay, người đàn ông đi ngang qua thị trấn Aurelan, lựa chọn nghỉ qua đêm tại biệt thự ngày càng nổi tiếng này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận