Trò Chơi Suy Diễn

Chương 156: Gốc rễ của mọi chuyện (1)

Bầu trời vẫn chưa có dấu hiệu quang đãng sau cơn mưa, cơn mưa lớn như thác đổ khiến bầu trời như được tô điểm thêm một lớp ánh sáng nhưng lại không phát ra ánh sáng.



Dư Hạnh gật đầu và đưa Martha trở lại biệt thự. Vừa bước vào cửa, hắn đã nhìn thấy Susan đang đứng sau cánh cửa, trên tay vẫn cầm con dao làm bếp quen thuộc. Martha nghĩ: Vậy ra người đã báo tin là Susan.



“Bà ta đã chết chưa?” Vẻ mặt Susan thờ ơ, như thể cô bé cũng không quá quan tâm đến việc bà Brown đã chết hay chưa.



Bởi vì lúc này cảm xúc trong cô bé quá phức tạp.



“Chết rồi.” Dư Hạnh thu ô lại và đẩy nó dựa vào cửa ngay khi vào nhà, lúc này một tay hắn cầm cây gậy baton nạm bạc, tay kia cầm một con rối. Hắn cố tình giơ con rối lên trước mặt Susan, đúng là sau khi nhìn thấy vẻ mặt cô bé thay đổi ngay. Có vẻ như cô bé không kiềm chế được muốn lùi về phía sau, rồi lại gắng sức kìm lại: “Có phải nó đã giết mẹ tôi không?” “Kẻ giết bà Brown chính là ông Brown. Con rối này... Cùng lắm chỉ giết thêm lần nữa." Dư Hạnh còn chưa kịp nói xong, Susan đã như nổi điên mà giật lấy con rối, sau đó dùng con dao làm bếp chặt nó ra.



Mắt cô bé đỏ hoe, hét lên không ngừng: "Tao giết mày! Tao giết mày!"



Không biết cô bé đang nói về việc giết con rối này hay đang bày tỏ sự bất mãn bấy lâu nay của mình đối với bà Brown.



Dư Hạnh quan sát tất cả, hắn luôn cảm thấy cô bé đang che giấu nỗi sợ hãi của bản thân. Susan điên cuồng nói: "Chỉ còn lại Angel. Chỉ cần Angel chết thì mọi chuyện cũng sẽ kết thúc!"



"Chị sẽ không chết. Những kẻ điên các người đừng hòng nghĩ đến việc làm tổn thương chị tôi!" Đoán chừng do Susan gây ra tiếng động quá lớn quấy rầy các phòng khác, Alex đột nhiên mở cửa phòng ngủ và mắng Susan như không thể chịu nổi nữa.



Bình thường hắn ta sẽ chơi cờ và đọc sách như thể không có ai quấy rây ở xung quanh, nhưng tại sao hôm nay lại đổi tính rồi?



“Alex, mẹ chết rồi!” Susan không thể giả vờ ngoan ngoãn được nữa, có thể nhìn thấy hai chữ “phát điên” hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô bé.



Alex sửng sốt một lúc, sau đó nói: "Bà ta chết rồi thì sao?" Trong giọng điệu không có bất ngờ đột ngột, chỉ có sự tức giận khôn nguôi và sự nghi ngờ với những vị khách mới: "Là cô đã giết bà ta? Hay là... Roy đã giết bà ta?"



Dư Hạnh thấy hắn ta liếc nhìn mình, thế là phối hợp xua tay rồi chỉ vào Susan. Cứ đẩy cái nồi này đi trước đã, mặc kệ Alex có tin hay không.



Alex hít một hơi thật sâu, vẫn còn tức giận: "Bà ta chết rồi thì thôi. Đây gọi là hồn phi phách tán, là quả báo! Nhưng chị tôi thì khác. Nếu cô còn dám chửi chị tôi thì tôi sẽ xé miệng cô ra."



Hắn ta quan sát một lúc, khi nhìn thấy con dao làm bếp trong tay cô bé, đôi con ngươi co rút lại: “Cô thật sự muốn giết chị tôi!”



Susan không chịu thua kém, lập tức giơ hộp nhạc trong tay lên: “Mẹ đã chết, không còn ai có thể kiềm chế Angel được nữa, Angel sẽ giết cha và sau đó là anh, đến cuối cùng chỉ có tôi mới có thể sống sót!"



"Im đi, không thể nào! Đầu tại các người hại chị tôi bị nhốt trên gác xép. Đầu là tại các người, một lũ điên suốt ngày chỉ biết nghe nhạc!" Trong lúc tức giận, Alex đã ném một thứ gì đó ra khỏi tay mình.



Dư Hạnh đang vui vẻ nhìn hai người cãi nhau thì bất ngờ tập trung vào vật thể gì đó vừa bay ra, vật đó đập vào đầu Susan khiến cô bé hét lên kinh ngạc. Đó lại là một con rối khác. Con rối rơi xuống đất, và giọng nói máy móc lại vang lên: "Em gái!"



"Em gái!"



Dư Hạnh chỉ nhìn thoáng qua là có thể nhận ra con rối này vẫn chưa tiến vào trạng thái giết chóc, nhưng phương hướng của tiếng gọi "em gái" kia rất rõ ràng, tỏ rõ là nhằm vào Susan.



Sắc mặt Susan thay đổi rõ rệt: “Sao anh lại có thứ này?” Alex bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ mặt u ám: “Chị đã đưa cho tôi thứ này. Chị đã nói từ lâu rồi, chỉ cần mẹ chết thì tôi có thể dùng nó với cô, nó sẽ trừng phạt cô thay cho chị!" Thì ra là vậy, con rối của Angel không chỉ có thể khắc chế bà Brown, mà còn cả Susan, và có thể... khắc chế tất cả những người sống và chết ở đây.



Dư Hạnh nhướng mày rồi kéo Martha qua một bên xem trò vui.



Martha vẫn run bần bật, chỉ sau khi Dư Hạnh tìm được một vị trí VIP và kéo cô ngồi xuống xem phim thì cô ấy mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.



Thôi thì để York ở tầng trên đợi thêm một chút vậy! Bỏ lỡ khung cảnh trước mắt thì không biết bao giờ mới gặp lại cảnh tượng đặc sắc như vậy.



Đối mặt với con rối xuất hiện bất thình lình, có vẻ là Susan không quá sợ hãi như bà Brown.
Bạn cần đăng nhập để bình luận