Trò Chơi Suy Diễn

Chương 621: Yểm Mộng (3) – Nhập hồn (1)

Căng tin của công ty rất sáng sủa và sạch sẽ. Những cái bàn dành cho bốn người đều được xếp gọn gàng ở trong sảnh lớn nhà ăn. Và ở phía bên kia là những cửa hàng chuyên bán các loại thức ăn khác nhau được sắp xếp cạnh nhau như một con phố ăn nhỏ. Mỗi quầy đều có nhiều người đứng xếp hàng.



Người phụ nữ đi sau Dư Hạnh rõ ràng là một nhân viên làm lâu năm nên cô ấy hoàn toàn không giống như Quan Hân luôn thành thật nghe theo quy định của công ty mà đeo thẻ trước ngực. Đương nhiên là Dư Hạnh cũng sẽ không đeo thẻ.



Vì vậy nên Dư Hạnh không thể biết được tên của người phụ nữ. Hắn chỉ có thể cố gắng tránh nói chuyện với cô ấy để tránh bị lộ ra sơ hở.



May mắn là người phụ nữ này rất hiểu tính cách của "Phương Hạnh" nên cô ấy không bắt chuyện làm phiền hắn.



Khi bọn họ đi đến căng tin thì cũng không còn nhiều chỗ trống. Người phụ nữ đó chỉ vào một chỗ ở giữa và nói: "Anh Phương hay là anh đi mua đồ ăn đi nhé. Còn em sẽ giữ chỗ cho anh."



Dư Hạnh không trả lời cô ấy. Đúng lúc đó hắn cảm thấy điện thoại trong túi rung lên rồi hắn bình tĩnh lấy nó ra. Khi hắn nhìn vào màn hình chưa mở khóa thì thấy một tin nhắn WeChat gửi đến.



Tên của người đó được ghi chú rất ngắn gọn. Người nhắn là Chu Tuyết.



"Tôi thấy anh rồi. Tôi ở bên phải."



Một giây sau, một tin nhắn khác lại xuất hiện.



"Sao Ngô San lại ở đây? Cuộc trò chuyện giữa chúng ta không cần một người có khiếu thẩm mỹ bình thường đến dự thính đâu."



Dù có cách nhau qua màn hình nhưng Dư Hạnh vẫn cảm nhận được sự không hài lòng trong giọng điệu của Chu Tuyết.



Có thể sự không hài lòng đó không hẳn là dành cho hắn mà là dành cho cái đuôi nhỏ đi theo sau hắn.



Chu Tuyết là người phụ trách cốt truyện chính nên trong công việc này cô ấy và Phương Hạnh đều ở cùng một cấp bậc với nhau. Và trong việc phát triển game thì mức độ ưu tiên nhất sẽ là cốt truyện rồi đến tạo hình thẩm mỹ nhân vật và cuối cùng là đến cấu trúc thế giới.



Cho nên cô ấy nói chuyện với “Phương Hạnh” tất nhiên không cần phải cẩn thận từng li từng tí.



Người phụ nữ đó tên là Ngô San. . . Dư Hạnh mà không cần tốn bất cứ công sức nào để biết được thông tin mà hắn muốn. Dư Hạnh trả lời lại: "Cô ấy tự mình đi theo. Tôi sẽ giải quyết."



Tắt điện thoại đi. Hắn quay sang phải và nhìn thấy Chu Tuyết đang ngồi cô đơn ở trong góc căng tin.



Trước mặt cô ấy đặt một phần cơm gà om nấm. Dường như đó là phần ăn chung của căng tin nhân viên. Khi Chu Tuyết nhìn thấy ánh mắt của Dư Hạnh nhìn về phía mình thì khuôn mặt mệt mỏi của cô ấy dịu đi một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu với hắn.



Xem ra sự không hài lòng không phải dành cho hắn.



Dư Hạnh kín đáo liếc nhìn Ngô San một cái. Hắn đã có một suy đoán về mâu thuẫn giữa hai người này.



Và lý do mà Dư Hạnh có thể nhận ra khuôn mặt của Chu Tuyết chỉ bằng một cái nhìn. . . Là vì khuôn mặt của Chu Tuyết lúc này giống hệt như trong giai đoạn nhiệm vụ đầu tiên. Dường như trong không gian linh dị của tiểu thiếu gia và cô ấy có liên quan với nhau.



Dư Hạnh cầm điện thoại rồi quay đầu nhìn về phía Ngô San rồi nói: "Tôi đã nói rồi. Tôi không rảnh vào trưa hôm nay."



Sau đó trong ánh mắt bất ngờ của Ngô San, Dư Hạnh đi về phía Chu Tuyết.



Lúc này nếu Ngô San cứ đi theo hắn sẽ chỉ khiến mình trở thành một người không hiểu chuyện. Cho nên Ngô San chỉ có thể nhẫn nhịn, lườm Chu Tuyết một cái rồi im lặng quay người đi mua đồ ăn.



"Xin lỗi vì đã làm chậm trễ thời gian trưa của anh."



Dư Hạnh vừa mới ngồi xuống đối diện với Chu Tuyết thì cô ấy đã lập tức đưa ra lời xin lỗi.



Có thể thấy rằng mối quan hệ giữa Chu Tuyết và “Phương Hạnh” có vẻ như không được thân thiết cho lắm. Hai người bọn họ không có nhiều giao tiếp với nhau khi ngoài giờ làm. Bọn họ chỉ là đồng nghiệp xã giao cùng công ty.



"Không sao. Dù sao cũng vì công việc." Dư Hạnh vừa nói vừa quan sát kỹ vẻ mặt của Chu Tuyết.



Trên khuôn mặt của cô ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi, hốc hác thậm chí có phần chán chường. Vốn dĩ cô ấy vẫn còn trẻ nên đáng lẽ ra trên khuôn mặt đó phải tràn đầy sức sống nhưng rõ ràng lúc này trông cô ấy không có tinh thần. Và bao quanh cơ thể của Chu Tuyết là một luồng khí quỷ dị, không thể tả rõ và đầy bí ẩn.



Trông Chu Tuyết lúc này y chang với Chu Tuyết mà hắn đã gặp được trong con ngõ quỷ. Chỉ là lúc đó là do Chu Tuyết vừa phải trốn tránh khỏi sự kiện linh dị vừa phải trong ngoài phối hợp với người giấy mà còn phải ngăn chặn chủ cửa hàng không để bọn họ đi ra ngoài đường đưa thức ăn cho người giấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận