Trò Chơi Suy Diễn

Chương 364: Cô gái đó và Nhiễm Nhiễm (4)

Sau vài giây, Nhiễm Nhiễm quay lưng đi, chỉ để lại cho Trương Vũ một bóng lưng. Một vài giây sau, cái bóng đó cũng biến mất.



Trương Vũ mím chặt môi, anh ta nghe thấy tiếng động vang lên ngay bên cạnh. Khi anh ta quay đầu lại, chỉ thấy cô gái kỳ quái đó đã tiến lại gần trong màn mưa.



“Anh yêu cô ấy hơn tôi tưởng.” Cô ta mở lời, không hẳn là lạnh lùng, cũng không sinh động giống như trong tin nhắn, mà sử dụng giọng điệu kỳ quái đã tra tấn Trương Vũ suốt mấy ngày qua.



Trương Vũ nhìn xuống tay cô gái, quả nhiên, cô ta đang cầm một thứ gì đó.



Là dao đúng không? Dao để cắt cổ.



Anh ta không thể không lùi lại một bước, rồi lập tức dừng lại.



Sự việc đã đến mức này, anh ta cũng không cần phải hối hận: “Khoan đã, trước khi giết tôi, tôi có một yêu cầu.”



“Ừ?” Cô gái đó nghiêng đầu một chút. “Tôi muốn nói chuyện với Nhiễm Nhiễm... Tôi muốn làm rõ lý do tại sao cô ấy lại chọn con đường này!” Giọng Trương Võ đã run rầy.



Tuy nhiên, cô gái không đồng ý với anh ta.



Anh ta chỉ thấy cô ta nâng tay lên, sau đó, trước mắt anh ta chỉ còn lại bức màn đen, rồi không còn hay biết gì nữa. Tại văn phòng, Vu Gia Minh bị Dư Hạnh ngăn lại.



“Nếu Hàn Chí Dũng không phải kẻ giết người, vậy thì là ai?“ Vu Gia Minh lẫy tay xoa mặt, sau khi nghe Dư Hạnh nói, anh ấy cũng nhận ra mình đã quá vội vàng, chỉ còn cách cố gắng tìm kiếm những khả năng khác trong đầu. “Nếu Hàn Chí Dũng không phải là kẻ giết người trong vụ cắt cổ, thì ông ta chỉ là người có mâu thuẫn với Hàm Tâm Di, và muốn mượn tay của Lưu Bình để giết Hàn Tâm Di. Nhưng nếu là như vậy, thì đầy lại là một vụ án riêng biệt, là một kẻ muốn đẩy tội của mình lên kẻ giết người trong vụ cắt cổ, không liên quan gì đến vụ án cắt cổ cải!” Những lời này đều được Vu Gia Minh nói ra thành tiếng. Trong khi nói, anh ấy cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, ép bản thân bình tĩnh lại.



Sự bình tĩnh này khiến Vu Gia Minh nhớ lại, cho đến hiện tại, dường như mọi thứ đầu nằm trong dự đoán của Dư Hạnh.



Anh ấy nhìn sang Dư Hạnh đang dựa vào khung cửa và nói một cách nghiêm túc: “Tuy nhiên, Hàn Chí Dũng vẫn có khả năng là kẻ giết người, tại sao giọng điệu của cậu lại chắc chắn như vậy? Cậu đã nghĩ ra gì đó rồi phải không? Dù có hơi xấu hổ, nhưng là một cảnh sát hình sự, tôi lại không biết nhiều như cậu, nhưng giờ không phải lúc để tôi làm màu. Dư Hạnh, bây giờ tôi cầu xin cậu, hãy nói hết mọi suy đoán của cậu ra đi."



Dư Hạnh rất muốn vỗ tay khen ngợi cho sự quyết đoán của Vu Gia Minh.



Sự quyết đoán bỏ qua cái tôi của mình không phải ai cũng có, đặc biệt là người còn trẻ tuổi nhưng đã trở thành đội trưởng đội hình sự, nếu nói không kiêu ngạo, không có sự tự tin, thì không thể nào. Càng ở vị trí cao, càng quen với việc được người khác khen ngợi, càng khó để hạ thấp mình và cầu xin sự giúp đỡ từ người khác.



Vu Gia Minh không nhận được câu trả lời từ Dư Hạnh, thế là tiếp tục nói: “Còn nữa, tôi hứa với cậu, sau khi vụ án kết thúc, tôi sẽ không điều tra về cậu.”



“Dù vì lý do gì mà cậu tham gia điều tra, dùng cách gì để biết những thông tin này, và nguồn gốc thông tin ở đâu, tôi sẽ không truy cứu nữa. Dư Hạnh, tôi nói được làm được, xin cậu giúp tôi.”



Nghe được những lời mình muốn nghe, cuối cùng Dư Hạnh cũng đứng thẳng dậy. Hắn mỉm cười nói: “Được thôi.”



“Tôi không thể chắc chắn kẻ giết người là ai.” Dư Hạnh rút điện thoại ra và gõ vài lần, sau đó mỉm cười nhìn ánh mắt mong đợi của Vu Gia Minh, “Tuy nhiên, tôi có thể cung cấp cho anh danh tính của nạn nhân tiếp theo.”



“Gì cơ? Cậu biết ai là nạn nhân tiếp theo ư!?” Mặc dù trong lòng đã có sự chuẩn bị, nhưng Vu Gia Minh vẫn bị hiệu suất đáng kinh ngạc của Dư Hạnh làm cho ngạc nhiên. Tuy nhiên, tình thế cấp bách, anh ấy lập tức nghiêm túc trở lại, “Được, tôi sẽ không hỏi làm thế nào mà cậu biết được, vậy nạn nhân tiếp theo là ai, cậu nói đi.”



Dư Hạnh lật ngược điện thoại, màn hình đối diện với Vu Gia Minh, thời gian trên đó hiển thị là 7:22 phút.



Hắn dùng ngón tay thon dài chỉ vào một vị trí trên bản đồ: “Chỗ này, theo định vị này mà tìm, người thủ thư tên Trương Vũ, có lẽ chính là mục tiêu tiếp theo của kẻ giết người.”



Vu Gia Minh tiến lại gần xem, hóa ra đó là một định vị thời gian thực, cho thấy chấm đỏ nhỏ đại diện cho Trương Vũ đang di chuyển trong thành phố, dần hướng về phía khu vực cũ. Vu Gia Minh: “... Khoan đã, khu vực cũ?”



Ngay lập tức đội trưởng đội hình sự lao ra khỏi văn phòng và ra lệnh, đồng thời gọi Cao Trường An, yêu cầu phó đội trưởng của mình lái xe đi, chuẩn bị ngăn chặn tội phạm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận