Trò Chơi Suy Diễn

Chương 199: A Bạch lợi hại quá nha! (1)

"Không có!" Người đồng đội không dám động đậy linh tỉnh. Cũng may khi cậu ta ở yên một chỗ, mặt nước cũng tĩnh lặng trở lại, một chút gợn sóng cũng không có, vừa hay chứng minh rằng không có thứ gì trong nước đang đến gần cậu ta.



"Môi trường phía trước không tốt. Tôi thấy trước tiên không nên đi tiếp, đổi con đường khác thử xem thôi." Đề xuất của Yểm nhận được sự đồng ý tuyệt đối, ngay cả Tống Tuyền chọn bên trái cũng không phản đối. Thấy thế, Yểm nói với đội viên kia: "Trở về thôi."



Đội viên thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị di chuyển——



Vẻ mặt của cậu ta bỗng nhiên lại trở nên hoảng sợ. Ngay sau đó, một tiếng hét thảm phát ra từ trong miệng cậu ta. Mọi người vội vàng cầm súng nhưng không trông thấy thứ gì chui ra từ trong nước, chỉ cảm giác đội viên này như đang bị kéo lại, cứ chìm dần xuống dưới.



"Cứu với!" Đội viên quát to: "Bắn vào sườn của tôi đi! Trong nước!" "Nổ súng!" Yểm lập tức ra lệnh. Cùng lúc ấy, đạn cũng được bắn vào trong nước. "Bàng!"



Tiếng súng vang lên trong hang núi vọng lại từng đợt âm thanh. Trên mặt nước xuất hiện thêm một làn sóng nhỏ, cùng lúc đó, đôi mắt của đội viên còn đang trong nước trợn trừng, khó tin mà cảm nhận cái lỗ máu giữa hai đầu lông mày của mình.



Dư Hạnh nhíu mày kinh ngạc. Vừa nãy không hề có ai giống như muốn bắn vào đầu của người đồng đội này hất. "Mẹ kiếp!?" Yểm vội vàng kêu ngừng bắn, đi sang muốn kéo người ra khỏi "Vùng nước sâu". Quá trình diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ, vài người cùng nhau kéo... Xác của cậu ta lên.



A Bạch nhìn tên đội viên này, thở dài: "Ân đường bị bắn xuyên qua, không cứu nổi nữa rồi."



"Chuyện gì xảy ra đây, rốt cuộc là cậu ta bị quỷ hại hay là bị các người vô tình giết chết vậy?" Camera của Dư Hạnh không chụp được gì trong nước.



Yểm nghe xong, tức giận bật cười: "Nói nhảm, tài thiện xạ của bọn tôi không có nát như anh nghĩ đâu, nhất định là có thứ gì đó quấy phá!"



Vậy chính xác thì thứ đó là gì? Tại sao từ lúc bắt đầu suy diễn đến giờ chỉ toàn NPC tử vong do súng đạn?



Yểm cũng đang suy nghĩ vấn đề này, nhưng không chờ cô ấy nghĩ xong, cơ thể đã thình lình mà mất trọng lượng. Giống như bị người ta đẩy một cái, Yểm ngã nhào về phía trước. Mà phía trước cô ấy lại chính là vùng nước sâu! Không chỉ Yểm mà cả Dư Hạnh, A Bạch, và tất cả các thành viên trong đội đầu lần lượt bị rơi xuống nước. "Móa, ai đẩy tôi vậy!"



"Tiên sư nó, mau đi lên nhanh!"



Trong khung cảnh hỗn loạn, Dư Hạnh chỉ kịp ném camera về chỗ cũ, không để những thiết bị đắt tiền chìm xuống nước cùng mình.



Sau đó, hắn ngước mắt lên thì thấy một đám quỷ nhỏ đang ở trên bời



Vóc dáng của những con quỷ nhỏ kia thấp bé, chỉ to cỡ bàn tay. Chúng nó cười hì hì ngồi xổm một bên, một vài con vẫn còn giữ tư thế đẩy người xuống nước.



Dư Hạnh biết loại quỷ nhỏ này, trên súng của một tốp thành viên có khắc hình của bọn chúng. Nói cách khác, đây là năng lực tế phẩm của suy diễn giả!



Hắn đã sớm đoán được người động thủ tối hôm qua chính là người trên thuyền, mà trong số những người ở đây bây giờ, người ở trên thuyền hôm qua chỉ có duy nhất một —— Nhà nghiên cứu thần bí Tống Tuyền.



Dư Hạnh nhìn sang bên cạnh, Tống Tuyền cũng bị đẩy xuống nước, anh ta đang cố gắng rời khỏi vùng nước sâu. Cái gọi là diễn kịch, diễn đến cùng chính là trên mặt Tống Tuyền còn hiện lên vẻ kinh hoảng, giống như thật sự đã rất sợ hãi.



"Cứu với, tôi không..." A Bạch chới với vì tìm không được điểm tựa, cơ thể cứ nhấp nhô giữa dòng, uống không ít nước. Dư Hạnh thuận tay kéo cậu lên, đỡ cho thẳng người để chân của cậu chạm đáy. "Tôi không biết bơi..."A Bạch cuối cùng cũng nói hết lời, ho khan một cách đau đớn, ánh mắt xúc động vì biết ơn nhìn về phía Dư Hạnh. Yểm cao giọng thét lên: "Bất kể là ai đẩy đi chăng nữa, tóm lại vẫn không phải chuyện tốt gì hết. Chúng ta nhanh chóng đi lên, tránh bị Linh Hồn Chết Chóc đánh úp bất ngời"



Tuy nhiên, mối nguy náu mình dưới làn nước đã tới gần.



Dư Hạnh kéo A Bạch đang oän mình trong nước về phía bờ. Bất chợt, hắn cảm thấy khóe mắt mình đã liếc phải thứ gì đó không đúng lắm. Dưới nước toàn một màu đen kịt, Dư Hạnh thật sự không nhìn thấy gì cả. Tất cả những gì hắn có thể nhìn được là những cái bóng. Những cái bóng trên mặt nước.



Do có đèn pha rọi phía trên nên bóng của đám người đều được phản chiếu trên mặt nước. Tuy nhiên, vào thời điểm khi mọi người đều lo sợ có thứ gì đó xuất hiện trong nước, những thứ rõ ràng nhất trên mặt nước sẽ bị bỏ qua.



Gợn nước nối đuôi nhau lăn ta lăn tăn, khóe mắt Dư Hạnh liếc thấy cái bóng của A Bạch đang vặn vẹo. Nụ cười bên môi của nó nhấch lên như một tín hiệu nguy hiểm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận