Trò Chơi Suy Diễn

Chương 164: Tất cả mọi chuyện đều được I..

Đột nhiên hắn ta nhớ ra. Trước khi vào thư phòng ở trên lầu, Roy “tò mò” mà chọc chọc Susan.



Chẳng lẽ chính là lúc ấy! Thật ra Roy không hề tò mò mà chỉ muốn nhân cơ hội lấy đi hộp âm nhạc của Susan. Thật là gian xảo...



Alex sầm mặt, đang định đi tới bắt Roy thì một lưỡi dao soẹt ngang mặt hắn ta. Dù con rối chạy loạn cũng sẽ không lao vào nơi có lửa, York nhờ vào lửa cháy mà Dư Hạnh vừa phóng ra xung quanh, đứng ở một chỗ tương đối an toàn và cũng rất gần pháp sư Alex.



Nói ra thì chính Alex đã tự rút ngắn khoảng cách, giúp York ở đủ gần để chặn hắn ta lại. Dư Hạnh không bị phân tâm, đứng trong vòng lửa hắn đã cố tình phóng quanh Angel, mặc dù lửa nóng bỏng chân của hắn nhưng nhiệt độ cỡ này chẳng nhằm nhò gì.



Hắn nhìn Angal. Trong nhật ký của Susan có nhắc tới chuyện Angel không thích tiếng hát, bà Brown thường hát cho Susan nghe, con rối sau khi hấp thụ linh hồn của con người sẽ ca hát vào ban đêm.



Nỗi sợ tiếng hát của Angel đến từ nhiều lý do, nỗi sợ mẹ từ trong tiềm thức, tâm lý giết người nhưng không chấp nhận sự thật, sợ bản thân dần biến thành quái vật... Tất cả pha trộn vào nhau khiến tiếng hát trở thành nhược điểm lớn nhất của Angel.



Đương nhiên, nếu Dư Hạnh không có hộp âm nhạc thì cũng chưa tới mức cùng đường, suy diễn giả tự hát cũng được, nhưng chắc chắn rồi, hộp âm nhạc là phương án đơn giản và an toàn nhất. Angel nghe tiếng nhạc thì nhăn nhó, không giữ nổi bình tĩnh như đó giờ cô ta luôn cố gắng thể hiện.



Dư Hạnh hỏi: “Bây giờ cô đi ra ngoài hay muốn chết?”



Vì Dư Hạnh nhận ra Angel đã bị vải trắng trói chặt, rất khó để chết, dù là quấn quanh cổ cũng chỉ khó chịu chứ không thể ngạt thở.



Hắn muốn xác nhận lập trường cuối cùng của Angel. Với hắn, phạm tội có chủ đích và bị ép phạm tội là hai ý nghĩa khác nhau.



“Tôi... Tôi không thể chết...” Angel im lặng hồi lâu rồi mới thì thào nói ra một câu. Không biết trong tay Alex đã xuất hiện thêm một con dao từ lúc nào, đang giằng co với con dao gọt hoa quả của York, nghe Dư Hạnh hỏi, hắn ta bèn trào phúng: “Đừng làm chuyện vô ích, sao lại có người muốn chết chứ?”



Dư Hạnh phớt lờ hắn ta, hắn lạnh lùng khẳng định: “Angel, cô khao khát được sống không phải vì muốn sống thôi.”



Nước mắt của Angel lăn dài. Dư Hạnh: “Pháp sư nói với cô, cô hoàn thành mục tiêu thì có thể thả tự do cho em trai cô đúng không?”



Angel sững người, xót xa trong tim.



Đúng vậy, nhưng tay cô ta đã dính máu, chỉ còn mình em trai, cô ta chỉ muốn em trai có thể bình an rời khỏi nơi này... “Em trai của cô đã chết rồi.” Dư Hạnh thẳng thừng phá nát hi vọng của cô ta. Alex ăn một dao York vào mặt, hắn ta nhìn York bằng ánh mắt hưng phấn, hét lên: “Angel, em trai của cô vẫn ổn, đừng nghe lũ này nói linh tỉnh, bọn chúng muốn sống nên mới lừa cô đấy!”



“Angel.”



Giọng của Dư Hạnh càng lạnh lùng, tựa như đang tuyên án kết thúc câu chuyện: “Xác của em trai cô đang ở ngay trong vườn, sáng hôm nay tôi vừa đào được. Pháp sư dùng một vài cách lột da của em trai cô rồi sử dụng, không thì cô nghĩ pháp sư dùng cách nào giả dạng thành Alex trà trộn vào trong nhà cô, ngay cả mẹ và em gái của cô cũng không nhận ra chứ?”



“Đừng ngốc nữa, từ ngày pháp sư rời đi ấy, em trai của cô đã chết thật rồi! Mà cô, vẫn đang vì Alex. Giúp hung thủ giết hại em trai mình thu thập linh hồn, cô có thấy nhục nhã không?”



Sau khi nghe lời này, đôi mắt của Angel đột nhiên mở to, ánh mắt tràn đầy năng lượng, sáng quắc nhìn sang "Alex". Có lẽ do sống trong trạng thái đần độn quá lâu, lúc này đột ngột nghe nói em trai đã chết khiến cô ta cảm thấy hơi tức giận. Vì theo sự hiểu biết của cô ta, đúng là tên pháp sư này có thể làm được những việc như vậy.



Cuối cùng pháp sư cũng thoát khỏi Đao Ảnh của York. Hắn ta đá bay con rối cản đường rồi vươn tay định nắm lấy cánh tay của Dư Hạnh.



Dư Hạnh chú ý thấy có một luông khí đen mờ nhạt trong lòng bàn tay của pháp sư, luồng khí khiến hắn cảm giác rợn cả tóc gáy, thế là hắn lập tức rút ra cây gậy baton mà hắn luôn mang theo bên người và đánh về phía hắn ta. Ngay lập tức phản lực từ đòn công kích làm khóe miệng Dư Hạnh hơi run run.



[Bạn đã bắt đầu đối kháng sức mạnh với pháp sư, điểm thể lực -5.]



[Bạn đã bị sức mạnh của pháp sư phản công, điểm sinh mệnh -10.]



Từ lúc bước vào phòng gác mái và nhìn thấy Angel, để tránh các con rối, điểm thể lực của Dư Hạnh đã tụt giảm không ngừng, mặc dù con số suy giảm không nhiều nhưng chuyện kéo dài đến tận bây giờ đã khiến điểm thể lực của hắn giảm đến mức không quá an toàn.



Mà dưới tình huống bị ngọn lửa ngẫu nhiên bòn rút, điểm sinh mệnh của hắn cũng đã giảm xuống một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận