Trò Chơi Suy Diễn

Chương 384: Địa Ngục Của Alice: Kẻ Gào K..

Vì bị khâu miệng, Kẻ Gào Khóc không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, điều này hoàn toàn không phù hợp với tên của nó.



Sau ba lần gõ mà cửa vẫn không mở, nữ quỷ bỏ cuộc, lùi lại vài bước rồi quay người đi đến cánh cửa tiếp theo. Dư Hạnh mất đi tầm nhìn, cỗ ác ý bao quanh người hắn cũng rút đi như thủy triều. Hắn lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa từ phòng của Hòe ở sát vách. Hình như cô gái nhỏ này định gõ cửa từng phòng một. Vừa nãy nó cũng đã gõ cửa phòng của Dân Cờ Bạc và Bệnh Tâm Thần, thế nhưng không thành công.



Hắn mở giấy thông báo ma quỷ ra, nhìn nội dung mới cập nhật.



[Quỷ quái thứ hai: Kẻ Gào Khóc.]



[Du khách tương ứng: ???] [Mô tả/Nguồn gốc: 1. Bề ngoài là một cô bé mười lăm mười sáu tuổi. Phần đầu mất một mảnh xương, loang lổ vết máu. Môi bị kim chỉ khâu lại. 2. Thích gõ cửa phòng của người khác. Đến bây giờ vẫn chưa có ai biết được hậu quả của việc mở cửa cho cô ấy. (Phân tích nguồn gốc sẽ được kích hoạt khi tìm thấy đạo cụ đối phó tương ứng)] [Phương thức tấn công/Năng lực đặc biệt: ???]



[Cách giải quyết: ?2?]



[Thông báo tiến độ: 10%] Thành thật mà nói, dù không biết quỷ quái đứng thứ hai này tương ứng với người nào nhưng nhìn chung thì nó cũng không mạnh lắm, chỉ có bề ngoài là có chút đáng sợ, dê gây áp lực cho suy diễn giả mà thôi.



Chỉ cần suy diễn giả ở sau cửa nhìn thấy bộ dạng của nó, người nào có thể mở cửa thì chính là đồ đần.



Vậy thì cũng chỉ có hai khả năng. Một, đây là loại quỷ vật lúc bắt đầu thì chỉ được cái mã, về sau mới dần dần phát điên phát khùng lên rồi đập người chơi như con. Hai, đầy là loại quỷ vật mà không mở cửa cho nó thì không sao, nhưng chỉ cần mở cửa thôi là tới số với nó liên —— Hậu quả của việc tiếp xúc càng nghiêm trọng, càng khó được kích hoạt hơn. Đây là một cơ chế rất phổ biến trong các trò chơi kinh dị.



Dư Hạnh nghiêng về loại đầu tiên. Tên của quỷ vật là Kẻ Gào Khóc, vậy thì phương thức tấn công chắc hẳn sẽ liên quan đến gào khóc, có lẽ dáng vẻ bị khâu miệng bây giờ là trạng thái yếu nhất của nó. Thời gian nhóm du khách suy diễn giả bọn họ ở trong lâu đài càng lâu, nó càng trở nên mạnh hơn.



Hắn đóng giấy thông báo ma quỷ lại, vừa quay đầu lại đã thấy Diệc Thanh đang đứng đó như có điều suy nghĩ. "Anh đang nghĩ gì thế?"



Diệc Thanh liếc hắn, trên mặt lộ ra một nụ cười, lấy cái quạt ra phe phẩy: "Có gì đâu, chỉ đang cảm thán tí thôi. Sau khi người ta chết, dung mạo vẫn rất quan trọng, sao cô gái này lại nhấch nhác như vậy chứ?" Dư Hạnh ối giời một tiếng: "Chỗ mà anh chú ý sao không giống ai hất thế, chà... Chắc là cũng có quỷ này quỷ nọ ha."



Trong thế giới kia của Diệc Thanh, xanh đỏ tím vàng không kể mạnh yếu, quả thật đều mang hình dạng của tươm tất của con người. Dù chết thế nào thì vết thương cũng đều bị giấu nhẹm đi. Hơn nữa, quỷ ra quỷ, người ra người.



Lại còn... Rất có văn hóa. Mà ở trong thế giới càng khủng khiếp hơn, ranh giới giữa quỷ vật và con người bị xóa nhòa, còn có cả quái vật tồn tại nên mới xuất hiện những quỷ vật có vẻ ngoài quái dị.



Cảm thán xong, Dư Hạnh vẫn nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Nhưng có điều, tôi đoán chắc rằng những quỷ vật của màn suy diễn này đều là loại khá kinh dị. Cho dù chúng có móc nối với tội ác của mỗi suy diễn giả nhưng tổng thể vẫn sẽ phù hợp với phong cách của lâu đài. Như vậy là có thể đoán được đại khái quỷ vật sẽ tấn công suy diễn giả từ chỗ nào." "Sao cậu không tự mình đoán của mình trước đi? Quỷ vật của cậu sẽ như thế nào đây?" Diệc Thanh bay đến ngồi lên bàn sách, trên khuôn mặt thanh tú lộ ra vẻ tò mò và hóng hớt.



"Tôi sao biết được." Dư Hạnh đứng vẫn đứng cạnh cửa, tiếp tục lắng nghe động tĩnh bên ngoài, thuận miệng trả lời: "Trước kia tôi... Đã phạm hết sai lâm này đến sai lầm khác, nói chung là rất nhiều. Có trời mới biết Địa Ngục Của AIlice sẽ lấy cái nào ra dùng. Mà nếu có lấy ra thật, nó còn phải bị hô biến thêm nữa mà. Với phong cách của Alice, ả ta sẽ không để suy diễn giả sống yên ổn đâu."



Chiếc máy nhảy lầu đầy đau đớn, con búp bê đầu người quái dị và chiếc ghế xoay cà phê có thể nướng chín người ngay tại chỗ chính là minh chứng cho điều này.



Diệc Thanh cười nói: "Ồ ~ Thẳng thắn như vậy có ổn không vậy, không lo người khác nghe được sẽ bị dọa sợ sao?”



"Chỗ này không có người khác, chỉ có một Đại Nhiếp Thanh hiểu biết sâu rộng là anh, tôi sợ cái gì?" Dư Hạnh giễu cợt hắn ta rồi lắng tai nghe. Không thể không nói, hiệu quả cách âm của căn phòng được cung cấp cho bọn họ tốt vô cùng. Tính thời gian, nếu Kẻ Gào Khóc không rời đi giữa chừng thì hẳn là đang đứng ở phòng thứ tám.



Đến cả Dư Hạnh có thính lực hơn người cũng không thể nghe thấy tiếng gì nữa. Điều này đã ngăn chặn rất nhiều ý định nghe lén của những người khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận