Trò Chơi Suy Diễn

Chương 698: Ước nguyện (1) – Người tốt (2)

Có vô số câu hỏi nhằm vào Triệu Nhất Tửu được nhiều suy diễn giả gửi tới. Thế nhưng Triệu Nhất Tửu chỉ để lộ ra vẻ mặt khó chịu và cũng không thèm trả lời. Còn về phía Dư Hạnh thì hắn vẫn bình chân như vại, không thèm để ý. Thái độ của hai người bọn hắn khiến mấy người thuộc tuyến Sa Ngã mà có mâu thuẫn thù oán với gia đình nhà họ Triệu mất hết hứng thú đi gây chuyện.



. . . Giữa hai người bọn hắn chả có một tí xung đột nào cả. Giờ mà muốn làm chuyện châm ngòi ly gián thì khác gì việc nằm mơ giữa ban ngày!



Còn một số người châm chọc, đối đầu cố ý nhằm vào Dư Hạnh thì sau khi bọn họ được bạn bè nhắc nhở thì bọn họ đã biết một sự thật đau đớn rằng . . . Những ngôi sao suy diễn giả đã đến xem livestream từ lúc ban đầu thì dường như đều rất quan tâm đến Dư Hạnh.



Không thể trêu vào!



Lần này bởi vì tâm trạng của mình cũng không tốt nên Dư Hạnh phớt lờ những điều về bản thân của mình trong sóng bình luận. Cuối cùng chỉ còn lại Triệu Nho Nho một thân một mình vẫn đang chăm chú nhìn vào màn hình.



Ban đầu Triệu Nho Nho còn muốn trả lời một vài câu hỏi nhưng khi quay đầu nhìn lại thì thấy hai người đồng đội của cô ấy đang mải mê trò chuyện với nhau mà không kéo cô ấy vào thì Triệu Nho Nho cảm thấy thật buồn chán.



Mình cũng muốn tham gia với hai người kia. Hu hu hu, rõ ràng là một màn suy diễn gồm một đội ba người nhưng tại sao mình luôn cảm thấy mình không được hòa hợp với bọn hắn cho lắm. Chẳng lẽ chỉ vì mình đến sau nên mình phải chịu đựng cảnh như vậy sao.



Nhưng mà sau trận suy diễn này mà mình không gặp sự cố, được sống sót trở về thì mình chắc chắn sẽ ôm chặt đùi của Dư Hạnh. Tuyệt đối không bao giờ buông ra. . . Dù sao thì việc giết chết Linh Nhân trong bốn phút thì mình cũng góp phần tham gia.



Cho dù nếu lúc đó mình không làm gì thì chỉ với việc mình ở chung đội với hai người bọn họ thì chắc chắn sẽ rất nhiều người nhớ kỹ mình. Đồng thời kiểu gì tên mình cũng được ghi vào cuốn sổ những người cần phải giết nên mình nhất định phải ôm chặt đùi Dư Hạnh mới được. Hoặc nếu không ôm được đùi Dư Hạnh thì mình phải ôm toàn bộ đùi của người nhà họ Triệu. Nhưng mà hình như người nhà họ Triệu cũng không có cách nào bảo vệ mình chu toàn.



Dù sao thì gia đình nhà họ Triệu đông người cho nên cũng có nhiều người xuất sắc. Nếu thiếu mất đi một người như mình thì bọn họ cũng chả bị tổn thất gì cả.



Triệu Nho Nho vừa mím môi vừa suy nghĩ. Lúc này cô ấy cũng lười trả lời câu hỏi của khán giả. Bây giờ Triệu Nho Nho còn bận tâm suy nghĩ về nhiệm vụ giai đoạn thứ ba. Triệu Nho Nho muốn trong lần này cô ấy sẽ cố gắng tranh thủ đóng góp vào việc hoàn thành nhiệm vụ này để Dư Hạnh nhìn ra giá trị của cô ấy.



Vào lúc này khán giả bị hoàn toàn bối rối.



Bọn họ nhìn thấy đội ngũ đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ rút xong phần thưởng rồi quay ra nói chuyện một chút. Sau đó bắt đầu thực hiện một chế độ nghỉ ngơi kỳ lạ.



Quẻ Sư thì thầm nói nhỏ, cố gắng ghi nhớ bố cục gian phòng trong giai đoạn hai vào đầu.



Lãnh Tửu lạnh ngồi im một chỗ, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt u ám lạnh lẽo giảm đi một chút, hai mắt nhắm lại. Dường như hắn ta đang điều chỉnh tâm trạng.



Còn về phía Dư Hạnh . . . Con hàng này thế mà sau một hồi suy tư liền chọn cách nằm ườn trên bàn. Hắn cũng không thèm quan tâm đến ánh mắt người khác mà vùi đầu vào cổ áo lông nhỏ của mình rồi ngủ một giấc!



Thật là đẳng cấp! Chỉ trong chưa đầy mười phút mà hắn đã lăn ra ngủ say!



Tuy nhiên tất cả mọi người bao gồm cả Triệu Nhất Tử và Triệu Nho Nho đều cho rằng Dư Hạnh đã mất quá nhiều sức lực và suy nghĩ khi phải chiến đấu với Linh Nhân trong sương mù. Cho nên bây giờ nhìn hắn mới mệt mỏi như vậy. Vì vậy mọi người cũng không có bàn tán về việc Dư Hạnh vẫn ngủ ngon được trong tình cảnh này.



Khi hết hai mươi phút thời gian quanh bàn dài, Dư Hạnh đã bị Triệu Nho Nho đánh thức. Sau đó Dư Hạnh mệt mỏi đi theo theo hướng dẫn của hệ thống bước đến cửa phòng họp.



Khi rời đi, hắn còn thuận tay cầm lấy một viên sô cô la trên bàn họp cho vào miệng.



Sau đó, Dư Hạnh xoa nhẹ vào thái dương và cũng không nói gì thêm. Dù sao thì sau khi bị [Lồng giam] áp chế thì tinh thần của hắn đã không còn tốt như trước.



Vốn dĩ vì đã bị mắc bệnh tâm thần ngay từ đầu nên ngày nào mình cũng (không có) tràn đầy năng lượng.



[Thời gian quanh bàn dài đã kết thúc. Vui lòng từng người đi đến cửa phòng họp rồi mở cửa để bước vào giai đoạn suy diễn thứ ba.]



[Xin hãy mở cửa, Hạnh.]



Lần này, Dư Hạnh là người đầu tiên được hệ thống gọi tên. Hắn nuốt viên sô-cô-la rồi mở cửa.



Cánh cửa lạnh lẽo mở ra, sương mù tràn ngập khiến không thể nhìn thấy gì.



Dư Hạnh đẩy cánh cửa. Hắn chưa kịp quay đầu nói với hai đồng đội bốn từ "chú ý an toàn" thì bất ngờ hắn cảm thấy mông mình bị ai đá một cái.



Một ít sự ngái ngủ của Dư Hạnh cũng bị cú đá này đá bay. Hai mắt của hắn mở to. Vì bị đá nên cơ thể cứ theo quán tính mà nhào về phía trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận