Trò Chơi Suy Diễn

Chương 538: Của hắn... Chết tiệt (4)

Giống như thước dò xương, xương giả cũng là một đạo cụ rất có ích. Nếu sử dụng tốt, nó sẽ cực kỳ mạnh mẽ đối với những người thích dựa vào các hành động và thiết lập bố cục thông minh để lập kế hoạch vượt qua màn suy diễn. Với hai thứ này, có thể thiết lập được nhiều phương án trong suốt màn suy diễn. Ngay cả ngôi sao suy diễn giả Hứa Linh Linh, người có vẻ nóng nảy nhất cũng hơi nhấch khóe miệng lên, tỏ vẻ hài lòng.



“Em gái Lạc Giác sẽ tặng xương giả cho mọi người trong nhà họ Hứa.” Lạc Kỳ Sơn nói điều cuối cùng trước khi bước ra khỏi sân khấu với dáng vẻ bước đi mang “khí chất thần tiên”.



Theo quy định, ba đại gia tộc sẽ thay phiên nhau lên sân khấu, giữa các buổi diễn có hai mươi phút nghỉ giải lao. Khi Lạc Kỳ Sơn nói rằng phần chia sẻ của nhà họ Lạc đã kết thúc và đang bước vào giai đoạn nghỉ giải lao, một số người cảm thấy không hài lòng do vẫn chưa thưởng thức hết hương vị của trà. Ánh mắt họ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé nhưng mạnh mẽ đến lạ lùng của Lạc Giác, nhìn thấy cô ấy đặt một túi đầy những đạo cụ quý giá, kéo lề chúng ở trên mặt đất như một xác chết...



"Ở đây!" Tiểu loli đi vòng quanh, cuối cùng đi tới bàn của Triệu Mưu. Cô ấy lấy thước dò xương từ trong túi ra, phần phát cho Triệu Mưu và hai cô gái trước đó vừa mỉm cười ôn hòa vừa xa cách với mình. Triệu Doanh Doanh còn không nhịn được mà chạm vào đầu Lạc Giác.



"Này! Cô đang làm gì vậy!" Lạc Giác rất ghét hành động vuốt ve cô ấy như một đứa trẻ, đặc biệt là khi đối phương lại là người lạ đến từ một gia đình khác. Tuy nhiên, khi cô ấy ngẩng đầu lên, cô ấy đã chạm phải ánh mắt chất chứa tình yêu thương của Triệu Doanh Doanh.



"Em gái thật đáng yêu. Chị không thể kiểm soát được bản thân mình. Đừng trách chị nha." Triệu Doanh Doanh dùng ngón tay cuộn tóc mình, nói với giọng điệu khiêu khích. Những người không biết còn tưởng rằng cô ấy đang trêu chọc một người con trai nào đó.



Dư Hạnh đã nhìn thấy toàn bộ cảnh này. Theo như những gì hắn biết, Lạc Giác không chỉ là một người có khuôn mặt xinh đẹp mà còn là một người bình tĩnh. Quả nhiên, khi nhìn thấy thái độ của Triệu Doanh Doanh, Lạc Giác đã không hề tức giận mà cười nói: "Được rồi, vì chị này đẹp quá nên tôi sẽ không tranh cãi với chị."



Cô ấy đặt thước dò xương vào tay Triệu Doanh Doanh, tiếp theo là Dư Hạnh.



Cô ấy lấy ra ba cây thước đặt lên bàn. Vì cô ấy không nhìn thấy Dư Hạnh nên cúi xuống, lấy ra một cây thước mới, ngấng đầu lên nói: "Cái này của anh... Cái quái gì vậy?" "Cái quái gì thế? Đó là cái gì vậy?" Dư Hạnh nghiêng đầu dùng tay chống cằm. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn có thể thấy rõ sự ngạc nhiên và sợ hãi trong mắt tiểu loli.



"Anh Roy!" Đôi mắt của Lạc Giác mở to, sợ tới mức phải lùi lại hai bước, sau đó cô ấy nhận ra và lại trở về vị trí cũ: "Ô, anh là người nhà họ Triệu à?"



“Họ khác.” Dư Hạnh nói cho cô ấy hai chữ, để cho cô ấy suy nghĩ.



Lạc Giác nuốt nước bọt và nói: "Ô, cùng họ với tôi, chết tiệt, tôi thật hạnh phúc!"



Cô ấy đột nhiên dừng lại và nhìn Dư Hạnh vài giây. Trước khi Dư Hạnh nhận ra ánh mắt nhìn hắn chằm chằm như sói của cô ấy có ý nghĩa gì, cô ấy đã đột nhiên ôm lẫy eo Dư Hạnh.



Dư Hạnh đang ngồi. Cô ấy vòng tay quanh eo Dư Hạnh và vùi cả khuôn mặt vào ngực Dư Hạnh.



Xung quanh vang lên tiếng quạt hút của máy điều hòa, những người nãy giờ chú ý đến Lạc Giác hay chiếc túi trên tay Lạc Giác đầu nhìn thấy rõ cảnh tượng này.



Ánh mắt Triệu Nhất Tửu lóe lên. Lạc Giác dường như cảm thấy toàn thân ớn lạnh, vừa vui mừng vừa có chút bối rối. Cô ấy thầm nghĩ mình đang đứng cách nhà họ Hứa khá xa, sao hơi lạnh vẫn phả được đến đây...



Cô ấy lập tức ôm chặt hơn, như thể cô ấy sợ Dư Hạnh sẽ phản ứng và nâng đầu của mình lên.



Sau khi đạt được mục đích, cô ấy mới giải thích với Dư Hạnh đang nhướng mày ngạc nhiên: “Tôi đã muốn làm việc này từ lâu rồi. Lúc màn suy diễn cuối cùng kết thúc, tôi cảm thấy rất buồn, càng nghĩ càng đau lòng. Tại sao tôi đã không xin thông tin liên lạc của hai cậu chứ? Ôi ôi, thật sự càng nghĩ tôi càng cảm thấy tệ hơn..."



Thật khó khăn Lạc Giác mới gặp được hai anh chàng đẹp trai đến vậy, thế mà cô ấy lại mất cách liên lạc với họ. Lạc Giác hận bản thân mình. Tại sao cô ấy lại rụt rè như vậy? Cô ấy sợ điều gì?



Dư Hạnh: "Như vậy..."



Hắn vừa đưa tay ra, Lạc Giác theo phản xạ muốn che đầu mình lại, không vì lý do gì khác ngoài vẻ đẹp trai của người đàn ông này, nhưng hình ảnh điên cuồng trong màn suy diễn đã để lại một bóng tối khó phai mờ trong lòng cô ấy.



Đã qua thời gian lâu như vậy, Lạc Giác có lẽ đã thêm vào đầu mình một số suy nghĩ đặc biệt về hắn.



Tuy nhiên, Dư Hạnh chỉ đưa tay ra trước mặt Lạc Giác, nụ cười trên môi có vẻ hơi ác ý: "Cô không định đưa đồ cho tôi sao? Tôi đã hy sinh rất nhiều mà cô lại bất lịch sự như vậy, còn lấy đạo cụ của tôi sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận