Trò Chơi Suy Diễn

Chương 125: Con rối ở dưới gầm giường (1)

Vì vậy, Dư Hạnh đã sử dụng cách giao tiếp của người lớn để đối xử với Susan.



"Em tên là Susan, năm nay em mười lăm tuổi." Đôi mắt màu hổ phách của Susan nhìn chằm chằm vào Dư Hạnh, sau đó đột nhiên nhút nhát che khuôn mặt của mình lại: "Không làm phiền chút nào cả, một chút cũng không."



Dư Hạnh: "..." Trẻ con đã đến tuổi yêu đương rồi đấy. Hắn không nghĩ rằng Susan sẽ thẹn thùng ở trước mình nên chỉ có thể lùi một chút, để Susan có cơ hội giảm bớt áp lực.



Khi ánh mắt của Dư Hạnh chuyển hướng liền dừng lại trên hộp nhạc ở trên bàn trà. Sau hòm nhạc có một lò xo với nơ, trên đế tròn có một cô gái giống như một nàng công chúa.



Cô gái được ăn mặc rất thơ mộng, khoác lên một chiếc váy nhiều lớp có màu hồng, vương miện và tóc tết phức tạp nhưng điều duy nhất khiến Dư Hạnh chú ý lại là cô ấy đang ngồi.



Lại là ngồi. Giống như bức tranh được treo trên tường phòng khách, tư thế đều gần giống nhau. Thực ra việc ngồi không có gì đáng nói. Chỉ cần nhìn hộp nhạc cũng không có gì sai nhưng Dư Hạnh chỉ quá nhạy cảm, nhạy cảm đến mức chỉ cần nhìn một cái là nhận ra sự không ổn đến từ đâu... Các cô gái trong bức tranh thường được mô phỏng như búp bê không hồn.



Nghĩ đến đó, Dư Hạnh không thể không ngẩng đầu, đối mặt với một trong những cô gái trong bức tranh được treo trên tường. Ồ, đã đối mặt nhìn nhau rồi. Dư Hạnh cười nhẹ với cô gái. Dư Hạnh vẫn nhớ rõ rằng lúc nãy hắn đã nhìn thấy cô gái tóc vàng mặc váy đen trong bức tranh này vẫn đang nhìn chăm chú vào con mèo trong lòng mình.



Sự chú ý của Susan đều đặt lên người Dư Hạnh. Cô bé cũng không buồn đọc sách trong tay nữa. Mặc dù anh trai Alex đang nhìn Susan với ánh mắt khinh bỉ nhưng cô bé đã quen với việc phớt lờ người anh trai khó tính này. Susan nhìn thấy Dư Hạnh đang quan sát kỹ lưỡng bức tranh: "Anh thích bức tranh này à?"



Dư Hạnh thu hồi tâm mắt đang nhìn thiếu nữ ôm mèo ở trong bức tranh của mình rồi nói: "Tôi không thích nó. Bức tranh này cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi sởn cả da gà." Susan giải thích: "Mẹ tôi rất thích phong cách vẽ kiểu này. Toàn bộ trong nhà đầu là những thứ giống như cái này."



Dư Hạnh: "Tại sao bà Brown lại thích loại phong cách này?" Susan nói: "Điều đó... Anh đi hỏi mẹ tôi đi, tôi cũng không biết."



Dư Hạnh nhìn vào cô bé. Khi thấy ánh mắt lảng tránh đột ngột của Susan, hắn biết rằng rất nhiều thông tin trong cuộc trò chuyện có thể được hỏi ra.



Susan nói rằng bức tranh là do mẹ cô bé treo lên nhưng lại không dám nói lý do.



Cứ giả sử rằng bản thân bức tranh thực sự có vấn đề, chứ không phải là vì ai đó trong căn biệt thự này đã cố tình làm thay đổi bức tranh để dọa sợ một người nào đó.



Có vẻ như trong trận suy diễn này, hắn cần phải để ý nhiều hơn đến những gì gia đình Brown nói, và phải giải đáp kịp thời.



"À, tên anh là gì vậy?" Susan vừa nhỏ nhắn vừa nghịch ngợm với một chút tóc mai bên tai, dáng ngồi đoan trang hơn một ít.



Khi ở bên ngoài, bọn Dư Hạnh đã tự giới thiệu bản thân mình cho bà Brown nghe nhưng Alex và Susan đều không nghe thấy. Hắn liếc nhìn qua Alex đang im lặng đọc sách rồi giới thiệu bản thân mình lại một lần nữa trước hai đứa trẻ: "Tôi tên là Roy, hai người bạn đồng hành với tôi là York và Martha. Bọn họ là anh em thân thiết, giống như các em.”



Alex nghe xong nhíu mày lên. Hắn ta có mái tóc xoăn gọn gàng, dáng người cũng ổn, thuộc loại trai đẹp mà các cô gái rất thích.



Alex nhanh chóng tập trung vào sách, dường như đã nói nhỏ phản đối một câu: "Ai là anh em thân thiết với Susan chứ. Con bé luôn mang theo hộp nhạc ở bất cứ thời điểm nào, ồn ào, phiền chết đi GÌ Ú Susan nghe thấy, cô bé nhăn mày rồi ôm chặt hộp nhạc công chúa nhỏ vào lòng, không nói nữa.



Phân chia phòng sớm có kết quả.



Cả hai tầng của biệt thự đầu có người ở, tầng một bao gồm phòng của Alex, phòng của Susan và hai phòng dành cho khách, cùng với nhà bếp, phòng tắm.



Tầng hai là phòng của vợ chồng ông bà Brown và phòng của Angel. Bên cạnh có một phòng học nhỏ, cũng có hai phòng dành cho khách. Ban đầu bà Brown dự định sắp xếp cho Dư Hạnh và York ở tầng hai. Còn Martha vì còn nhỏ nên sẽ ở cùng với Susan ở tầng một, như vậy sẽ có bạn chơi cùng.



Thế nhưng Martha nghe xong liên rùng mình một cái.



Vào buổi tối, có thể tầng một chỉ có một mình cô ấy. Nếu người bên cạnh lại đến gõ cửa gì đó... Cô ấy có thể ngất ngay lập tức.



Nhìn thấy sự kháng cự của Martha, York tự chủ động nói để cậu ấy ở tầng một cùng Martha. Vì vậy, chỉ còn lại Dư Hạnh là ở tầng hai.



Dư Hạnh: "Khá tốt, thuận tiện cho việc gây chuyện."



Bà Brown nói rằng bà ta sẽ đi chuẩn bị bữa tối và sau đó đưa chìa khóa phòng cho ba người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận