Trò Chơi Suy Diễn

Chương 416: Địa ngục của Alice - Hệ thốn...

À đúng rồi, quan hệ giữa mình và Khúc Hàm Thanh cũng tốt, vậy không sao rồi. “Thế tôi lấy nhé.”



Hòe: “Lẫy đi.”



Tăng Lai chạm ngón tay vào mảnh vỡ mặt nạ, mảnh vỡ lập tức như đồ cổ bị phong hóa, hóa thành bụi phấn, biến mất trong không khí.



Sau đó Tăng Lai đen mặt.



“Đã nhận được thông tin mặt nạ nhân cách của Mặt Trắng không có tế phẩm.”



Cái quỷ gì vậy?



Không thể tách khỏi tế phẩm được? Dù gì cũng phải phân chia cấp bậc, thế mà tên đó lại dám bước vào suy diễn mà không có tế phẩm?



Hắn ta vốn cho rằng Mặt Trắng ít tế phẩm, nhưng không ngờ đến một món cũng không có. Ôi, trước đó tỏ ra khiêm tốn đầu là công cốc.



Tăng Lai khẽ ho một tiếng: “Có chuyện này tôi muốn nói với mọi người, Mặt Trắng không có tế phẩm...”



Lập tức Hòe tỏ thái độ bối rối khó nói thành lời.



Không phải anh ta không tin Tăng Lai, nhưng vì tin nên mới cảm thấy hoang đường. Dựa vào trực giác của một thôi diễn giả, anh ta cảm thấy chuyện này sai sai, Mặt Trắng không mang theo một món tế phẩm nào ư? Chẳng lẽ ngoài đời thật gặp chuyện gì nên mới vô tình bị kéo vào trò chơi?



Có thể nói, phán đoán của Hòe rất đúng, nhưng vẫn còn một hướng anh ta không nghĩ đến.



Đã không có tế phẩm, vậy bọn họ cũng không cần phải ở lại đây, mấy người đắp thêm khăn tắm cho Mặt Trắng, đóng cửa tủ lại để cái xác này không chềnh nh ra ngoài dễ thấy.



Sau khi làm xong tất cả, ba người ra khỏi phòng tắm, thuật lại tình hình cho Hoang Bạch đang trông ngoài cửa. Hoang Bạch chớp chớp mắt: “Vậy tức là càng có nhiều phòng hơn?”



Hòe xoa mái tóc xoăn có hơi rối. nhìn cô ấy với ánh mắt ngờ vực: “Phản ứng nên có của cô là thế à?”



Hoang Bạch nhìn Hòe bằng ánh mắt vô tội, như thể không hiểu.



Cô ấy nghĩ bụng, bớt một người thì có nhiều phòng hơn mà! Đúng thế mà, mình có nói sai đâu.



Dư Hành nói: “Nhiều phòng hơn, nhưng chắc chắn trước đó Mặt Trắng không chỉ chiếm một phòng, vậy nên vẫn cần chiếm tiếp.”



Bây giờ vẫn còn sớm, còn cách mười giờ khá lầu, Alice vẫn chưa xuất hiện.



Cùng với đó, manh mỗi về đạo cụ cũng chưa từng xuất hiện, khoảng thời gian này rất thích hợp để mở bản đồ và hoàn thành một số nhiệm vụ chiếm phòng.



Điều đặc biệt là phòng tắm không được tính là phòng, có lẽ vì quá rộng, khác với khái niệm về phòng trong nhận thức của Alice.



Số phòng của Dư Hạnh là “0”. Mà Tăng Lai và Hòe, lúc bị Quỷ Cắt Cổ truy đuổi đã bước vào một phòng dọc hành lang hình khuyên, nhưng đầu bị nhắc nhở đã từng có người bước vào phòng này, bọn họ không được tính.



Bọn họ cũng là “0”.



Chỉ có Hoàng Bạch, cô ấy đã chiếm được rất nhiều phòng ở tầng hai, tính đến hiện tại số phòng mà cô ấy đã bước vào là “6”.



Bốn người bọn họ đi tới tầng hai, chủ yếu là Hòe dẫn đường, đến phòng trưng bày đã nhắc lúc trước và lấy cây châm lửa.



Những căn phòng dễ dàng bước vào chứng tỏ đã được phân cấp xong, để không lãng phí thời gian, vậy cũng chỉ có thể đi chỗ đã được xác nhận không ai có thể đi vào, ví dụ như tầng năm tối mò đen kịt một màu.



Bọn họ đã bàn bạc xong, sau khi lấy cây châm lửa, Tăng Lai và Dư Hạnh đi tới tầng năm nghĩ cách lấy được chìa khóa của rương gỗ, Hòe và Hoang Bạch tiếp tục rà soát tầng hai, tìm xem cách cửa mà tu nữ hướng dẫn đi tới đầu hành lang phụ kia.



Đúng vậy, tới thời điểm hiện tại, bọn họ vẫn chưa tìm được cầu thang của tầng hai và tầng bốn dẫn tới tòa nhà bên, nói cách khác, khả năng cao tòa nhà bên không nằm trong khu vực của Alice, nếu như có thể vào trong tòa nhà bên, vậy vấn đề phòng sẽ được giải quyết dễ dàng, Nghĩ theo chiều hướng khác, có vẻ như Alice đang sử dụng quy tắc ép thôi diễn giả đi theo bản đồ.



Sau khi phổ biến kế hoạch xong, Hoang Bạch đi tới bên cạnh Hòe, biết ba người bọn họ đầu chưa có phòng nào mà vẫn không hề hoang mang thì không khỏi kính nể. Cô ấy nói cho mọi người biết thêm thông tin: “Không phải cứ đi vào là được, để chiếm được phòng trống cũng cần có điều kiện tiên quyết, phải ở bên trong đợi đúng đủ một phút đồng hồ mới được. Sau khi mọi người đi vào thì sẽ có nhắc nhở.”



Này cũng hợp lý, tránh trường hợp ai đó lười biếng mở cửa đóng cửa luôn, đồng thời cũng tạo ra một môi trường thích hợp cho quỷ vật trong phòng giết chóc hơn. Phòng trưng bày ở tầng hai có vẻ gần phòng bếp. vì Hòe nói lúc anh ta ở trong phòng trưng bày có thể nghe được âm thanh của máy móc cách tường, cùng với tiếng máy hút là tiếng bát đũa nồi niêu va chạm.



Tiếc rằng anh ta không tìm được đường vào phòng nếp, khả năng cao là lối thông ở chỗ khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận