Trò Chơi Suy Diễn

Chương 542: Anh tới để đối phó với tôi sa...

Hắn tự hỏi liệu người mời hắn đến đây có đang quan sát hắn từ phía sau cửa sổ không?



Mục đích hẹn gặp hắn là tốt hay xấu?



Dư Hạnh nhẹ nhàng phát ra một chữ "xùy", đẩy cửa Phong Ngữ Các và leo lên cầu thang trong im lặng.



Ngoại trừ tiếng chuông gió và tiếng cành cây đung đưa, chỉ có tiếng giày của Dư Hạnh giảm lên sàn gõ.



Có lẽ là vì không khí, sàn của Phong Ngữ Các không được trải thảm mà được thiết kế nhỏ gọn và tỉnh tế hơn. Đó không phải là vẻ đẹp phóng khoáng rực rỡ mà là phong cách độc đáo, đậm khí chất giang hồ của người Giang Nam khéo léo và mầm mại, làm cho sự quyến rũ của nét cổ xưa được phóng đại đến tận cùng.



Nếu là lúc khác, Dư Hạnh cảm thấy mình sẽ rất thích người thiết kế tòa nhà này, cho dù đối phương có lẽ đã chết. Nhưng bây giờ, càng đi lên, cảm giác mềm mại cổ xưa càng giảm đi, thay vào đó là cảm giác trống trải và ngột ngạt khó chịu. Tưởng chừng mọi thứ vẫn như cũ nhưng dường như có thứ gì đó đang bám chặt với chúng.



"Leng kendg..."



Gió thổi không ngừng, tiếng chuông cũng kêu không ngừng. Âm thanh trong trẻo càng ngày càng quái dị. Dư Hạnh bước ởi liên tục, duy trì tần số ban đầu, nhanh chóng leo lên cầu thang giữa tầng bốn và tầng năm.



“Leng keng...”



Tiếng chuông đột nhiên trở nên to hơn, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng kêu xen lẫn trong gió, như thể có ai đó đang cầm chiếc chuông gió và lắc nó một cách mạnh mẽ. Từng đợt âm thanh vang lên hoàn toàn không giống âm thanh tự nhiên, điên cuồng tiến vào màng nhĩ của Dư Hạnh. Ngay lúc đó, hắn nheo mắt lại vẫn có thể nghe thấy được tiếng âm thanh nhỏ. "Tích tắc."



Chất lỏng rơi xuống và rơi vào bậc thang trước mặt hắn. Dư Hạnh ngước mắt lên, trong tầm mắt của hắn chậm rãi xuất hiện một màu đỏ tươi.



Hắn nhìn thấy một dòng máu tươi chậm rãi chảy xuống cầu thang, chảy từ trên xuống dưới, lúc chảy qua còn để lại dấu vết khó có thể bỏ qua. Mái nhà bằng gỗ phía trên đầu cũng không biết đã đỏ như máu từ lúc nào. Máu từng chút một chảy xuống, khi tích tụ đến một thể tích nhất định, nó rơi thẳng đứng và hòa vào dòng máu trên cầu thang, giống như giọt nước vừa rơi xuống khi nãy. Dư Hạnh mà đi thêm vài bước nữa, máu sẽ chảy xuống chân hắn.



Ánh mắt hắn bình tĩnh. Thậm chí hắn không hề dừng lại mà bước lên cầu thang trước khi máu bao phủ toàn bộ bề mặt. Hắn tránh được dòng máu và đi lên lầu sạch sẽ.



Cảnh tượng trên lầu còn kinh dị hơn nữa.



Những dấu tay đẫm máu xuất hiện dày đặc trên tường, cửa sổ và cột nhà, ngay cả đồ đạc trong nhà cũng không tha. Những chiếc bàn ghế tưởng chừng như có giá trị cũng bị bao quanh bởi những dấu tay đẫm máu. Ngoài ra, còn có mạng nhện và bụi bám chặt vào nhau.



Tiếng chuông gió kêu điên cuồng.



Từ góc nhìn của Dư Hạnh, hắn có thể nhìn thấy một phần nhỏ của chuông gió. Chúng đang rung chuyển điên cuồng, một chất lỏng bẩn màu đen không xác định chảy ra từ khoang chuông và tạo thành một cục dính bên dưới.



Máu chảy trên cầu thang bắt nguồn từ một chiếc bàn Bát Tiên. Hắn lần theo dấu máu và đứng trước chiếc bàn Bát Tiên, chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ nửa mặt trên bàn.



Đây là chiếc mặt nạ mà Hứa Thụ đeo trên mặt, nhưng lúc này lại không đeo trên mặt ai, chỉ nằm im, bên dưới có một vũng máu chảy.



Chiếc mặt nạ rỉ sét rất ăn khớp với mạng nhện và bụi bặm xung quanh. Cùng với đó, nó được đặt một mình ở đây, khiến người ta có cảm giác muốn đưa tay ra lấy nó đi.



Dư Hạnh đưa tay ra.



Sau đó, hắn đặt con ếch giấy nhỏ được gấp lại đặt lên trên chiếc bàn lạnh lẽo cạnh chiếc mặt nạ, ấn vào mông con ếch nhỏ và dùng một lực nhỏ để nó nhảy về phía trước.



"Bạn nhét một tờ giấy lạnh vào khe cửa, tôi còn tặng bạn một con ếch nhảy nhỏ đáng yêu. Chậc, sao tôi lại dễ thương thế này?" Giọng nói của hắn mang theo một chút giễu cợt. Ngay sau đó, tiếng chuông gió dừng lại.



Sau một lúc im lặng, có tiếng bước chân vang lên từ cầu thang Dư Hạnh vừa đi qua. Xung quanh là một khung cảnh âm u đáng sợ. Những tiếng bước chân kỳ lạ đột nhiên vang lên từ những bậc thang vắng vẻ mà hắn vừa đi ngang qua. Những người bình thường mà chưa chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này chắc chắn sẽ sợ đến phát khóc.



Đúng lúc Dư Hạnh quay đầu lại, Hứa Thụ cũng kịp dừng lại đứng phía sau hắn. Dù cho có đứng thấp hơn Dư Hạnh một chút cũng không ảnh hưởng đến khí chất và cảm giác điềm tĩnh của người đàn ông này một chút nào. Chiếc mặt nạ che nửa mặt và ánh sáng mờ ảo khiến hắn ta trông hơi u ám và gầy gò. Hứa Thụ vừa đeo chiếc mặt nạ vừa đi tới, lại liếc nhìn bàn Bát Tiên. Chiếc mặt nạ vừa rồi đã biến thành một cái đầu người rất thật với mái tóc đen bết dính, giống như mảng màu đen ở dưới đáy chuông gió, bao phủ gần hết khuôn mặt với cái đầu sưng húp đáng sợ. Nếu như vừa rồi hắn mà bị cái thế lực thần bí kia mê hoặc, đưa tay nhặt thứ này lên... Dư Hạnh có linh cảm có thể mình sẽ bị nó bám riết thật lâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận