Trò Chơi Suy Diễn

Chương 247: Trò chơi gọi hồn (2)

“Để tôi vào.” Dư Hạnh suy nghĩ hai giầy.



Hắn cho rằng hiện tại Triệu Nhất Tửu ở một mình cũng không sợ quỷ vật, nhưng nếu suy diễn không đưa ra các phương pháp đặc biệt thì họ không thể giết chết quỷ vật bình thường, do đó, Triệu Nhất Tửu vẫn có nguy cơ bị quỷ tấn công.



Mà bản thân hắn... Dù sao hắn cũng không thể chết được. Cho dù hắn không thể làm gì được con quỷ, nhưng ngược lại quỷ cũng không thể làm gì được hắn. Tốt hơn là để hắn đi trước kiểm tra xem con quỷ ở tầng hai mạnh đến mức nào.



Triệu Nhất Tửu không tranh giành với hắn: “Cẩn thận.” Dư Hạnh: “Tôi biết rồi.”



Dưới ánh nhìn chăm chú của Triệu Nhất Tửu, Dư Hạnh tiến đến gần tay nắm cửa lần nữa, lần này cánh cửa không hề ngăn cản hắn. Với tiếng “két” chói tai, cánh cửa rỉ sét và xỉn màu từ từ mở ra như thể đã nhiều năm không được bảo trì.



Không khí ẩm ướt hơn cả trong hành lang xâm nhập vào hơi thở của hắn, ánh sáng đỏ nhạt mờ ảo chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của Dư Hạnh. Hắn quay lại gật đầu với Triệu Nhất Tửu, ra hiệu rằng hắn có thể tự do di chuyển rồi bước vào.



Đây là một căn phòng hình vuông, được thiết kế giống như một phòng tắm, bên dưới lót gạch tráng men. Ngay khi Dư Hạnh vừa bước vào phòng, cánh cửa phía sau hắn đóng lại ngay lập tức, tiếng ổ khóa vang vọng. Không cần hắn phải làm gì, trong phòng đã có thứ gì đó “chu đáo” khóa cửa lại giúp hắn, tách hắn ra khỏi hành lang. Nhờ một ngọn đèn nhỏ màu đỏ nhạt treo trên tường, Dư Hạnh có thể nhìn thấy toàn bộ cách bố trí của căn phòng. Căn phòng rất rộng, không gian bảy nhân bảy quá trống trải, không có đồ trang trí nên những vật dụng ít ỏi ở đây hiện lên vô cùng nổi bật. Dễ thấy nhất là bồn tắm lớn màu trắng tinh khiết ở giữa phòng, Dư Hạnh bình tĩnh bước tới, đặt tay lên thành bồn tắm và nhìn vào bên trong.



Có nước trong đó.



Nước khá đục và đầy ắp. Do khung cảnh mờ ảo, bể nước có vẻ tối đen như mực, chỉ có ánh sáng lơ lửng phản chiếu trên bề mặt, phản chiếu ra hình bóng của Dư Hạnh. Không biết liệu có thứ gì đó đang ngầm mình trong nước hay không.



Dư Hạnh quay đi và đảo mắt nhìn xung quanh một vòng — ở đây không có khách.



Không đúng... Dư Hạnh cảm giác được không gian lạnh lẽo và quỷ khí dày đặc trong phòng, hắn đoán được có khách đang ở đây, nhưng lại không xuất hiện, có thể đang lén lút nhìn hắn từ trong bóng tối. Nói trắng ra thì trong căn phòng này có rất ít đồ đạc. Ngoài cái bồn tắm lớn này, ở góc phòng còn có một chiếc hộp bìa cứng, và phía sau bồn tắm, có nghĩa là trên bức tường đối diện trực tiếp với cửa ra vào là một chiếc gương soi toàn thần.



Không có nhiều nơi có thể che giấu người, hay nói đúng hơn là nơi cho quỷ ẩn nấp. Đầu ngón tay của Dư Hạnh lướt qua bồn tắm, cảm giác lạnh lẽo và trơn bóng vẫn đọng lại trên đầu ngón tay hắn. Hắn bước về phía chiếc gương, nhìn hình ảnh của mình trong gương dần dần phóng to, với vẻ mặt u ám, áo Sơ mị, áo gi lê và quần âu tôn lên dáng người thẳng tắp của hắn. Mái tóc đen dày và mầm mại, khiến cho khuôn mặt trung tính không thể nhìn rõ tuổi tác của hắn có vẻ càng trẻ trung hơn.



Bồn tắm ở ngay sau lưng hắn, yên tĩnh như vậy, nhưng càng nhìn càng thấy kinh hãi. Dư Hạnh mỉm cười và hắn cũng làm biểu cảm tương tự trong gương. Thấy vậy hắn ngừng quan tâm đến chiếc gương và tập trung vào khung kính. Khung của chiếc gương dài, rộng và dày, được khắc những hoa văn dày đặc vô nghĩa. Hắn đưa tay chạm vào, cảm nhận được cảm giác sắc bén chỉ có ở kim loại.



Sau khi chạm vào nó, hắn dừng lại một lúc.



“Đây là...” Hai ngón tay kẹp một mảnh giấy, Dư Hạnh xé tờ giấy cỡ lòng bàn tay ra khỏi khung kính, cuối cùng cũng nhìn thấy yêu cầu của “khách”. [Chúng ta hãy chơi một trò chơi đi, cậu phục vụ.]



[Đây là trò chơi yêu thích nhất của tôi. Sức hấp dẫn của nó chỉ đứng sau thanh xuân vĩnh viễn mà mọi người sợ hãi. Đến đây, tên của nó là... Bloody Mary. ]



Bloody Mary?



Dư Hạnh dần cảm thấy kích thích hơn. Nếu hắn nhớ không lầm, thuật ngữ này có nhiều ý nghĩa khác nhau. Ngoài cocktail Bloody Mary, nó còn ám chỉ đến Nữ hoàng Anh và Ireland thời Trung cổ, tên thật là Mary I. Ngoài ra, Bloody Mary còn là cái tên phổ biến trong các truyền thuyết kinh dị. Bà ta được gọi là cô dâu tàn tật, hoặc nhà tiên tri khát máu và có khi là mụ phù thủy độc ác. Mà Bloody Mary được vị khách này nhắc đến chắc hẳn là một trò chơi gọi hồn rất nổi tiếng.



Trò chơi này có rất nhiều phiên bản, tạm thời Dư Hạnh không biết ở đây là phiên bản nào, thế là hắn đọc tiếp nội dung nửa sau của tờ giấy. [Bước 1 trong trò chơi: Tắt hết đèn và đổ nước lên gương.] [Bước 2 trong trò chơi: Thắp nến và đặt trước gương, cầm một con dao trên tay.]



[Bước 3 của trò chơi: Gọi "Bloody Mary" ba lần, phát âm rõ ràng từng âm tiết rồi nhìn vào gương.]



[Bước 4 của trò chơi: Chờ đợi sự xuất hiện của Bloody Mary.]
Bạn cần đăng nhập để bình luận