Trò Chơi Suy Diễn

Chương 428: Cá Cược Vận Mệnh (1)

Sau khi xác nhận danh tính, cả hai người tiện thể trao đổi một chút thông tin mà mình tìm được. Nhưng do thời gian còn rất ít nên Dư Hạnh chỉ đề cập sơ qua về tờ giấy được tìm thấy trong gối và bọn hắn đã thống nhất tìm kiếm xong tầng năm thì sẽ quay trở lại phòng để phân tích.



Trái lại, Tăng Lai đã tìm kiếm trong hai phòng nhưng không thu được nhiều thứ hữu ích. Hắn ta lẩm bẩm nói: "Tại sao mình lại cảm thấy có điều gì đó không được bình thường nhỉ?" Sau đó, hắn ta đưa tượng điêu khắc nhỏ đã bị cháy đen cho Dư Hạnh nhìn.



Đó là một bức tượng được điêu khắc từ gỗ nên trông nó khác biệt so với những tượng đá phổ biến được đặt trong lâu đài cổ này. Nó được điêu khắc rất sống động, mô tả một cô gái mặc váy đầm. Cô gái đó đang mang theo một cái túi, trên đầu đội một chiếc mũ to như thể đang bước đi vậy.



Vết cháy đã phá hủy diện mạo của bức tượng gỗ, trên chiếc váy cũng đầy những lỗ thủng để lộ ra những đường vân gỗ ở bên trong bức tượng. Tăng Lai cảm thấy khó khăn khi phải cố nhét cái thứ đồ vật to bằng lòng bàn chân vào túi áo. Sau khi nhét được bức tượng gỗ vào trong túi áo thì túi áo của hắn ta đã căng tròn.



Sau khi tổng hợp những thông tin mà tìm được, mỗi người bọn hắn lại bước vào một phòng khác nhau nhưng đều không có tìm được thêm được nhiều thông tin hữu ích nên chưa đầy mười phút đã đi ra.



Trên hành lang này có tổng cộng bảy căn phòng. Phòng cuối cùng mà bọn hắn chưa đi lục soát là căn phòng ở cuối hành lang.



Mở cửa, Dư Hạnh nhường Tăng Lai bước vào trước rồi cầm lẫy số phòng. Sau đó mới đi vào trong phòng để xem xét.



Đây là một căn phòng ngủ lớn nhất so với các phòng thông thường trước đó. Căn phòng này cũng được trang trí tinh xảo hơn và rộng gấp khoảng một phẩy năm lần so với các phòng khác.



Tuy nhiên, căn phòng này cũng là căn phòng bị cháy nặng nhất. Tường bị đốt đến độ đen thui. Ngay cả khi bật đèn thì ánh sáng trong căn phòng vẫn tạo cho người ta có cảm giác u ám.



Tăng Lai nói: "Cùng nhau tìm đi."



Khi câu nói kết thúc, hắn ta nhớ ra điều gì đó và nhắc nhở: "Khi đi ra ngoài, đừng nói với Khúc Hàm Thanh rằng tôi đã hỏi vấn đề đó nhé."



Dư Hạnh cảm thấy buồn cười với việc Tăng Lai phải mất thời gian để nghĩ ra câu hỏi đó. Hắn gật đồng đồng ý với yêu cầu của Tăng Lai.



Hầu hết những người suy diễn giả khác đều sợ hãi Khúc Hàm Thanh nhưng Tăng Lại vậy mà lại lập tức nghĩ ra vấn đề đó ngay từ đầu. Hắn ta không hổ là người thích đâm đầu vào đường chết.



Dư Hạnh nghĩ rằng vấn đề đó không thể trả lời được.



Cái loại đồ vật đó không phải mỗi ngày đầu thay đổi sao? Có quỷ mới biết được hiện tại màu sắc của nó là gì.



Sau đó, bọn hắn bắt đầu lục soát căn phòng.



Dư Hạnh lại bắt đầu kiểm tra từng thứ một trong căn phòng và vứt những thứ không cần thiết vào góc phòng.



Tăng Lai nhìn một lúc và nhận ra rằng phải tìm kiếm cẩn thận hơn. Vậy nên hắn ta cũng dứt khoát buông thả mình, không quan tâm đến người nào đã từng sống ở đầy tham gia vào đội ngũ phá dỡ.



Khác với Dư Hạnh, người dù có làm ra động tác bạo lực nhưng vẫn giữ được khí chất ưu nhã thì Tăng Lai trông có vẻ hung dữ hơn. Nếu nói Dư Hạnh là một sát thủ thì hắn ta chính là một chiến binh điên cuồng, thừa hưởng tinh thần của chó Husky một cách trọn vẹn.



Sau khi kiểm tra ngăn tủ xong, Dư Hạnh quay đầu nhìn lại và bỗng nhiên nảy sinh một chút đồng cảm với Nhậm Nghĩa, người mà hắn chưa gặp bao giờ... Tăng Lai ngơ ngác y như một chú chó ngốc. Bảo sao Nhậm Nghĩa lại nói hắn ta không bao giờ trở nên chín chắn trưởng thành.



Khẽ động ngón tay, Dư Hạnh thu hồi sự chú ý rồi đứng dậy và nhìn xung quanh.



Sáu phòng trước đầu không có chìa khóa như vậy chìa khóa chỉ có thể ở trong phòng ngủ lớn này. Hắn nghĩ rằng chắc hẳn chìa khoá sẽ không được giấu ở căn phòng bí mật nào đi. Nếu không thì trong tình huống khi suy diễn giả bị đuổi giết cần tìm đến chìa khoá thì liệu bọn họ có cơ hội dù chỉ là cơ hội nhỏ nào không?



Thế giới hoang đường luôn phải cung cấp cho họ một cơ hội "Tìm đường sống trong chỗ chết" và một cơ hội "phản công tới cùng" chứ nhỉ.



Lý do bọn hắn tìm kiếm theo kiểu phá hủy nhà cửa thực ra vẫn là để tìm, thu thập những yếu tố có vết cháy và khi phải kiểm tra qua mọi thứ thì không cần phải lãng phí quá nhiều thời gian.



Ánh mắt của Dư Hạnh rơi vào bức tranh treo trên tường. Một số bức tranh sơn dầu cũng không tránh được sự tác động của đám lửa. Một trong số đó bị vỡ khung, nứt kính hình thành hình dạng như mạng nhện, muốn rơi cũng không rơi nổi. Những bức còn lại trông cũng rất cũ, khung tranh đã lâu không có ai lau chùi nên bám đầy một lớp đen không thể tẩy sạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận