Trò Chơi Suy Diễn

Chương 404: Địa Ngục Của Alice - Bạn Tốt ...

"Tàn tạ?"



Hòe chưa lên tầng năm xem, chỉ mới nhìn qua cánh cửa sắt cần chìa khóa ở cuối cầu thang đại sảnh thông thẳng lên tầng năm, anh ta nghĩ rằng đúng là tàn tạ thật.



Chỉ riêng cánh cửa đó đã rỉ sét đến mức gần như không nhận ra chất liệu ban đầu. Nếu cả tầng đều mang phong cách đó, chắc chắn nó có ý nghĩa của nó.



Trong thế giới kỳ quái này, mỗi sự bất thường đều có thể tượng trưng cho sinh cơ và manh mỗi.



Đã nói đến mức này rồi, cũng không còn gì phải giấu giếm nữa cả. Tăng Lai gần như đã nói ra hết những gì họ phát hiện, bao gồm cả vực thẳm huyết trận chưa được kích hoạt trên trần nhà.



"Vậy à. Vậy là các cậu đã gặp được ba loại quỷ vật rồi." Hòe nhìn Dư Hạnh, người đang ăn ngon lành, không hiểu sao anh ta cũng cảm thấy hơi thèm ăn, thế là lập tức tranh thủ ăn thêm vài miếng khi đồ ăn còn nóng, sau đó nói: "Tôi và Hoang Bạch cũng thấy một con trong phòng tắm." Hoang Bạch muốn chiếm phòng, nên Hòe đã để cô ấy đi.



Ban đầu, một vài căn phòng vẫn có thể dễ dàng vào được, ít nhất là phòng ngủ của họ cũng có đến mười căn, đúng không?



Còn về những nơi có thể có nguy hiểm, Hòe tin rằng Hoang Bạch có khả năng phán đoán của riêng mình, sẽ không dễ dàng chọn cách mạo hiểm.



Bởi vì người phụ nữ này rất thông minh, dù thường tỏ ra vui vẻ nhưng thực sự lại rất tỉ mi.



Hòe nói: “Phòng tắm nam cũng tương tự như những gì các cậu đã nói. Tôi chỉ đi vòng một lúc rồi rời đi, sau đó vào phòng tắm nữ.”



Du Hạnh ngước mắt nhìn anh ta.



Tăng Lai cũng im lặng nhìn anh ta, dường như đang thể hiện sự phản đối nào đó.



“.,, Không đến mức đó chứ? Lúc đó trong phòng tắm đâu có ai!” Giọng điệu vốn bình thản của Hòe cuối cùng cũng xuất hiện dao động mạnh mẽ nhất từ trước đến giờ. “... Hơn nữa Hoang Bạch vào trước, tôi chỉ vào theo để kiểm tra manh mối thôi, chứ không có làm chuyện biến thái gì đâu. Dừng cái ánh mắt đó lại đi!” Dư Hạnh nghe lời, cụp mắt xuống.



Tăng Lai bĩu môi hai tiếng: “Rồi sao nữa, rồi sao nữa, cậu thấy cái gì trong phòng tắm nữ thế?”



Hòe ho khẽ một tiếng: “Một cái gương.”



“Là Hoang Bạch phát hiện ra, cô ấy nói nghe thấy có tiếng động từ trong gương, nên mới lại gần xem thử. Tôi cũng đến đó, rồi nhìn thấy một người trong gương.”



Dư Hạnh nhướng mày: “Ai?” Hòe đáp: “Chính tôi.”



Tăng Lai: “...?”



Tai tôi có vấn đề rồi sao... “Cậu thấy chính mình là điều gì kỳ lạ sao, đó không phải chỉ là cái gương thôi sao?” Hòe biết mình nói chưa rõ ràng, vừa định giải thích thêm cho ông anh nóng tính miền Đông Bắc này, thì Dư Hạnh đã lên tiếng trước. Hắn thử lý giải: “Cậu và Hoang Bạch cùng soi gương, nhưng trong gương chỉ có mỗi cậu?” “Đúng vậy.” Hòe nói: “Hơn nữa, người trong gương còn chào hỏi tôi. Tôi không để ý, nhìn sang Hoang Bạch trước. Phát hiện cô ấy cũng có biểu cảm giống tôi, có lẽ mặt còn xanh hơn tôi nữa ấy chứ, chắc là cô ấy cũng thấy chính mình đang cười và vẫy tay với cô ấy.”



Tăng Lai tưởng tượng ra cảnh đó, với người đã gặp không ít quỷ vật như hắn ta thì điều này không có gì quá sốc. Ai mà chưa từng gặp vài con quỷ gương chứ.



Rồi hắn ta lại tưởng tượng thêm một chút, nếu là bản thân đang tắm, mà trong gương xuất hiện một thứ trông giống y hệt mình, còn mỉm cười và cùng đối diện trực tiếp với mình.



Tăng Lai cảm thấy có lẽ mình sẽ phát điên vì bị trêu chọc. Đẩy hình ảnh đó ra khỏi đầu, hắn ta cần thận hỏi: “Đó là thứ gì?



Hòe không biết vừa rồi trong đầu hắn ta xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ gì, mà chỉ trả lời bình thường: “Thông báo của ma quỷ nói rằng nó gọi là [Bạn Tốt].”



Cùng nhau tắm rửa với bạn tốt. Vẻ mặt của Tăng Lai trông rất tuyệt vọng, cảm thấy đầu óc mình không thể vượt qua được cái hố này.



Thật muốn tự tát mình. Nhưng khi Dư Hạnh nghe đến cái tên này lại lập tức liên tưởng đến cách thức tấn công của loại quỷ này.



Rõ ràng, thứ này không phải là thực thể.



Hắn biết có rất nhiều loại quỷ vật. Lấy quỷ vật trong trận suy diễn này làm ví dụ... Oán thi nhà nghiên cứu và Kẻ gào khóc đều thuộc loại có thực thể, còn “Bạn Tốt” thì không. Cách thức tấn công của thây ma trong áo blouse trắng và Bạn Tốt rất rõ ràng - thứ nhất là dùng ống dẫn và cơ thể để đánh người, thứ hai là kéo người vào trong gương hoặc giết người qua hình ảnh phản chiếu.



Cơ chế tấn công của Kẻ gào khóc và huyết trận thì khó nói hơn. Kẻ gào khóc gõ cửa, liệu nên trả lời hay không? Nếu mở cửa, Kẻ gào khóc sẽ tấn công bằng cơ thể hay sẽ có quy tắc nhân quả nào khác? Còn về huyết trận, ngoài việc nó có phạm vi cảm ứng nhất định, Dư Hạnh chẳng biết gì thêm. Có quỷ vật chỉ cần nhìn từ xa cũng có thể kích hoạt được giấy thông báo ma quỷ, có quỷ vật thì phải kích hoạt, tức là tiếp cận gần và bị phát hiện thì mới làm mới lấy được thông tin, thậm chí có những con nhìn thấy cũng chưa chắc nhận ra nó là quỷ vật. Còn tiêu chuẩn đánh giá, tất cả đầu do hệ thống quyết định.
Bạn cần đăng nhập để bình luận