Trò Chơi Suy Diễn

Chương 337: Cô ta chết cũng chỉ có một người đau khổ (2)

Những loại khế ước bình thường đã khó hủy, loại khế ước lập bằng cách uống máu thì càng không có đường lui. Hắn rất tò mò nếu hắn bị con quỷ đó chiếm xác thì hắn sẽ như thế nào. Vì hắn không biết mình bị cải tạo thành người bất tử là xét về mặt thân thể, hay là linh hồn, hay là cả hai.



Mặc dù sau khi bị biến đổi hắn rất suy sụp, cảm thấy mình chẳng khác gì một con quái vật do Linh Nhần tạo ra. Nhưng hắn muốn báo thù, cũng không muốn đem thân thể bất tử tặng không Thích Duy, một con quỷ đã ăn vô số mạng người, càng không muốn chẳng may nếu chỉ có linh hồn bất tử, hắn sẽ ở trong tình huống không có thân thể mà trôi nổi nhiều năm.



Nếu thật sự như vậy, hắn nhất định phải ngăn chặn chuyện này.



Dư Hạnh không thể uống bát máu này.



Sự tình đến đây, mọi chuyện đã sắp rõ ràng, chỉ còn một điểm cuối cùng, chính là năm đó sau khi hắn tàn sát ngôi làng nhỏ, đến ngôi làng lớn tìm Mạch Mạch, sau khi gặp mặt Thích Duy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.



Những sự việc khác, hắn đã nắm được cơ bản, không cần thiết phải lãng phí thời gian, cũng không cần biết trong hiện thực thế nào.



Dư Hạnh thu lại vẻ mặt lạnh lùng vì nhớ đến chuyện xảy ra với nhà ông Trương, mỉm cười với bà cốt: "Uống nó rồi tôi sẽ không chết? Sẽ vĩnh viễn được ở bên cô sao?” Mặc dù bà cốt cảm thấy nét mặt hắn có chút kỳ quái, nhưng đã đến bước cuối cùng, cô ta chỉ muốn mọi chuyện nhanh chóng kết thúc. Cô ta dịu dàng nói: "Đúng vậy, thầy tu cho rằng cậu có duyên với ngài ấy, rất hợp với tính khí của ngài ấy. Sau khi cậu uống bát máu này, hai chúng ta có thể cùng nhau làm người phát ngôn ở nhân gian của thầy tu, tuổi thọ vô tận, người người ngưỡng mộ.”



"Vậy sao... Tuổi thọ vô tận...” Ấn tượng của Dư Hạnh về cụm từ này thực sự không tốt, khóe mắt hắn lộ ra một chút gian xảo, nắm lẫy tay bà cốt.



Bà cốt hình như cũng đã quen với mức độ tiếp xúc thân thể này. Hơn nữa đây là thân thể sau này của Thích Duy, cô ta đương nhiên không bài xích, thuận thế cầm tay của Dư Hạnh, hỏi: "Có chuyện gì vậy?”



"Không có gì, chỉ là... Nghi thức này quan trọng như vậy, tôi muốn đổi chỗ khác để thực hiện.” Dư Hạnh lặng lẽ dùng sức, đầy bà cốt đến bên hồ.



Chỗ bọn họ đứng cách hồ nước rất gần, chỉ cần đi bộ hai ba phút đã đến, bà cốt ngạc nhiên: “Cậu muốn đến hồ nước?"



"Ừm. Trước khi tôi đến, mỗi lần cô thấy nhớ chồng đầu sẽ đến bên hồ nước. Chồng cô không thể về nữa, sau này tôi sẽ chăm sóc cô, vậy hãy ở hồ nước này kết thúc quá khứ của cô đi. Sau này, chúng ta sẽ có một tương lai hạnh phúc.” Ít nhất Dư Hạnh cũng từng là một cậu ấm được đi du học nước ngoài. Không cần biết là do bị ảnh hưởng bởi sự cởi mở của phương tây hay do xã giao nhiều với các gia tộc quyền thế trong nước, những lời như thế hắn mở miệng là có thể tuôn ra một tràng.



Mặc dù chưa bao giờ nghiêm túc yêu đương, nhưng hắn đã có kinh nghiệm phong phú khi xã giao với các tiểu thư nhà khác. Có lẽ trước đây hắn sẽ thấy ngại ngùng, xấu hổ... Nhưng bây giờ hắn không còn quan tâm đến những thứ bản chất dã là sự dối trá đó nữa.



Chỉ cần đạt được mục đích, nói cái gì cũng được.



Bà cốt trầm mặc một chút. Vốn dĩ cô ta đã tính đợi sau khi người đàn ông mất trí nhớ này uống hết bát máu rồi mới đưa hắn đến bên hồ, cùng Thích Duy hoàn thành bước cuối cùng. Hiện tại hắn chủ động đề nghị đến bên hồ, ngược lại giúp cô ta bớt thêm một chuyện.



Nhưng nghe đối phương nghiêm túc nói những lời này, cô ta lại có chút khó chịu. Hắn sẽ chết ngay lập tức... Cô ta lại không thích hắn, chỉ cần thân thể hắn để Thích Duy của cô ta sống lại, vì sao cô ta lại không đành lòng?



Chính bản thân bà cốt cũng không biết tại sao.



Cô ta hắng giọng, nở một nụ cười: "Được rồi, vậy chúng ta đi thôi.”



Dư Hạnh một tay bưng bát, một tay nắm tay bà cốt, rất nhanh đã đến bên hồ.



Hồ nước tĩnh mịch, bởi vì hắn chưa uống máu, Thích Duy cũng chưa xuất hiện.



Nhưng mà, Dư Hạnh biết Thích Duy vần cảm nhận. được những thứ đang diễn ra quanh hồ. Ví dụ như bây giờ hắn nắm tay bà cốt, đối phương nhất định sẽ biết. Bầu trời nơi đây rất âm u, mặt trời bị che khuất sau những đám mây dày đặc, trong không khí có mùi thối rữa nhàn nhạt.



Trên mặt đất thỉnh thoảng xuất hiện những khúc xương như xương người, hắn dừng lại trước hồ nước, thở dài, giơ cái bát lên.



Bà cốt vừa nghĩ tới Thích Duy sắp được giải thoát khỏi hồ nước bẩn thỉu, không biết cô ta đã làm gì mà mây khói tan đi. Vẻ mặt cô ta đầy chờ mong nhìn Dư Hạnh, chờ đợi hiến tế hoàn thành.



Chiếc bát, dần dần nghiêng... Xoet một phát, toàn bộ chất lỏng màu đỏ tươi bị Dư Hạnh đổ vào trong hồ!



"Này, cậu!"



Không để bà cốt kịp nói gì, Dư Hạnh nhìn hồ nước nhàn nhã cười: "Thích Duy phải không? Chuyện của anh, cô ấy đã nói với tôi rồi, tác dụng của bát máu này, cô ấy cũng nói cho tôi biết. Anh biết tại sao tôi lại đến đây không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận