Trò Chơi Suy Diễn

Chương 239: Kế hoạch của cậu là gì?

Trái tim của Dư Hạnh đột nhiên đập mạnh. Hắn đột ngột quay lại người rồi nhìn về phía bartender.



Đôi mắt Bartender có màu đen rất đẹp. Cô ấy nhìn về phía Dư Hạnh rồi nói: "Cậu còn có chuyện gì à?"



Dư Hạnh đột nhiên bước lại gần gần. Hắn nói với bartender bằng một giọng điệu gần gũi mang ý đồ muốn tiếp cận nhưng lại không khiến nó biểu lộ rõ ràng: "Hỡi người con gái xinh đẹp, dù gì cô cũng đã nói cho tôi biết giá của ly Bích Lạc Hoàng Tuyền rồi thì cô có thể tiết lộ giá của ly dưới sông Vong Xuyên có được không?” "Cô nhìn nhiệm vụ mà cô giao cho tôi mà xem... . Nếu tôi không biết ly rượu dưới sông Vong Xuyên có giá là bao nhiêu thì làm sao tôi có thể đề cử nó cho mục tiêu nhiệm vụ được cơ chứ? Nhỡ đâu lại hỏi tôi ly rượu đó bao nhiêu tiền thì tôi làm sao mà trả lời được. Như vậy muốn bán được ly rượu đó cho mục tiêu nhiệm vụ thì khó lắm!"



Cô gái bartenden nháy mắt: "Ban đầu tôi đã định đưa cho cậu cả tờ giấy và giá cả ly dưới sông Vong Xuyên nhưng cậu lại rất sẵn lòng tăng thêm độ khó cho chính mình. Thế thì tôi cũng chả biết phải làm gì nữa."



Dư Hạnh: "Tôi biết sai rồi mà. Giờ còn kịp để tôi nhận lỗi với cô không?"



Nhìn vào ánh mắt chân thành của Dư Hạnh, vẻ mặt của bartender trở nên dịu dàng hơn: "Ly dưới sông Vong Xuyên là loại rượu cao cấp nên nó có giá là năm triệu minh tệ."



"He he! Cảm ơn cô gái xinh đẹp nha! Tôi tiếp tục đi làm việc đây."



Dư Hạnh cũng nhìn thoáng qua bảng xếp hạng điểm suy diễn trong gợi ý suy diễn. Hiện tại nó hiển thị toàn bộ là 0. Thậm chí cả hai điểm mà hắn vừa mới nhận được cũng không được cộng thêm vào. Dường như lúc này không phải là thời gian thực. Có lẽ một lúc nữa hoặc nửa giờ sau thì nó mới cập nhập lại một lần.



Quán rượu Vong Xuyên bị Dư Hạnh và Triệu Nhất Tửu chiếm đóng. Các đội khác do nhận thức tâm quan trọng của cầu thang hơi muộn mà bọn họ cũng không muốn chỉ vì tranh chấp mà tốn thời gian kiếm điểm suy diễn nên đành phải từ bỏ quán rượu Vong Xuyên. Ở kế bên, Thịnh Vãn và Lư Sơn đang bận rộn trong vũ trường Hoàng Tuyền. Doanh thu của rượu ở bên đó thực sự không nhiều. Hơn hết điều rắc rối nhất là ở đây có quá nhiều quỷ nên rất ồn ào, lộn xôn. Có lẽ vũ trường Hoàng Tuyền là là nơi khó nhất trong ba nơi mà các đội đã lựa chọn.



Trong khi Dư Hạnh vẫn mặt dày cuốn lấy bartender để hỏi về giá cả của ly dưới sông Vong Xuyên thì hai cô gái là Chanh Tử và Tiểu Yến vẫn đang do dự đi tới đi lui. Hai cô gái ấy cũng không dám tranh đoạt địa bàn với bọn Dư Hạnh nên hai người chỉ đứng ở sảnh quán rượu Vong Xuyên do dự một lúc rồi đi lên tầng hai bằng cầu thang. Dư Hạnh nhìn qua và cảm thấy không nói nên lời.



Theo suy đoán của hắn thì cầu thang tượng trưng cho cầu Nại Hà. Cho nên tầng hai chính là Địa Phủ.



Nghe có vẻ rất nguy hiểm.



Vì vậy không có suy diễn giả nào chọn bước chân lên tầng hai. Không phải vì họ không quan tâm mà là vì bọn họ thiếu mất một người dò đường... Hay còn gọi là kẻ chết thay. Chính vì như thế mà Lư Sơn và Thịnh Vấn thà chọn làm việc trong vũ trường Hoàng Tuyền cũng không muốn bước chân lên tầng hai.



Chỉ khi có ai đó xác nhận được mức độ nguy hiểm ở tầng hai thì những người Suy Diễn giả có nhiều kinh nghiệm nhưng khôn lỏi kia mới chịu hành động.



Rốt cuộc hai cô gái nhỏ này tình nguyện đi lên hay bị ai đó lừa gạt mà chọn nơi đó đầy?



Thật... Quá ngây thơ. Dư Hạnh đặt ly Bích Lạc Hoàng Tuyền vào khay rồi bê nó cho vị khách quỷ nam. Sau đó hắn tiếp tục dẫn các vị khách mới vào chỗ ngồi.



Dù hai cô gái đó ngây thơ mà mắc phải một sai lầm lớn nhưng chuyện đó không liên quan đến hắn.



Trong các loại suy diễn khác nếu gặp được người chơi mới ngoan ngoãn thì có thể tiện tay giúp đỡ bọn họ một chút. Thế nhưng đối với loại suy diễn thuộc thể loại tranh đấu thì mối quan hệ của các suy diễn giả là đối thủ cạnh tranh. Dù hai người bọn họ tự - nguyện đi lên hay bị dụ dõ đi lên tầng hai thì đầu cho thấy cả hai quá thiếu cảnh giác, không đủ nhạy bén.



"Ngài ngồi ở đây nhé." Dư Hạnh chỉ chỗ ngồi cho hai vị khách nữ. Ơ bên cạnh là vị khách quỷ nam đang ngồi một mình.



Mục đích chính của hắn là để quan sát vị khách quỷ nam. Từ góc nhìn hiện tại, Dư Hạnh chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của vị khách đó. Đó là một con quỷ nam trẻ khoảng ba mươi tuổi, da xám đen, tràn ngập cảm giác u ám.



Trước mặt con ma nam, ly rượu đã gần cạn sạch.



Dư Hạnh nhíu mày. Hắn đợi cho ly của đối phương hoàn toàn trống rỗng thì mới tiến tới hỏi thăm.



Trong thời gian này, Dư Hạnh và Triệu Nhất Tửu đã phục vụ cho rất nhiều vị khách khác nhau. Nhưng một số khách hàng mới sau khi nghe bọn họ không có menu đồ uống nên đã tự đi đến chỗ bartender để gọi đồ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận