Trò Chơi Suy Diễn

Chương 500: Địa Ngục Của Alice - Chất di...

Sau vài giây, con ngươi của Tăng Lai co lại. Hắn ta không tự chủ được mà cúi xuống nhìn về chỗ trống trên cơ thể của mình, nơi mà những cành hoa hồng chưa kịp sinh trưởng.



"Nghe có vẻ... Là như vậy?" Một lúc sau, Tăng Lai che mặt. Trong ánh mắt của hắn ta tràn đầy vẻ bối rối



"Có vẻ như có điều gì đó không ổn. Đột nhiên tôi cảm thấy một cảm giác kỳ lạ..." Sau khi nhận ra điều không ổn thì trong đầu Tăng Lai như có một bức tường bị vỡ ra. Một khái niệm bị cưỡng chế phong ấn đã lại trở lại trong tâm trí hắn ta.



Hai mươi giây sau, trên khuôn mặt của Tăng Lai cuối cùng cũng tràn ngập vẻ hoảng sợ: "Ôi chết tiệt! Tại sao trên cơ thể của tôi lại mọc ra những thứ như thế này!?"



Thật tuyệt vời! Bây giờ sắc mặt của Tăng Lai trông còn tệ hơn so với Dư Hạnh. Dư Hạnh nhẹ nhõm thở phào một hơi. Thật may là nhần thức của Tăng Lai vẫn chưa bị bóp méo hoàn toàn nên hắn ta vẫn nhớ về bản thân mình là một suy diễn giả. Tăng Lai vẫn có thể cứu được.



Dư Hạnh cũng không nhớ rõ bản thân hắn đã từng trải qua việc bị ai đó bóp méo làm thay đổi nhận thức của mình hay chưa nhưng hắn hiểu được cảm giác đó.



Có thể so sánh việc bị can thiệp thay đổi nhận thức giống như một người bình thường bỗng dưng có một hôm đầu óc bị chập mạch. Người đó lại dùng điều khiển từ xa của TV để bật máy lạnh nhưng không thành công. Người đó vẫn bình tĩnh nghiêm túc quan sát chiếc điều khiển, thậm chí còn thay pin, kiểm tra một lần nữa. Mặc dù người đó biết rõ hai loại điều khiển khác nhau nhưng người đó vẫn đỉnh ninh rằng mình không lấy nhầm.



Trong khoảnh khắc đó, người đó thật sự đã tin rằng ban đầu chiếc điều khiển TV chính là điều khiển máy lạnh. "Thực tế" đang ở ngay trước mắt nhưng lại bị một lớp "giả dối" che khuất làm ảnh hưởng đến nhận thức của con người. Chỉ khi có người nhắc nhở rằng người đó đã lấy nhầm điều khiển rồi thì người đó mới chợt nhận ra hành động vừa rồi của mình và bắt đầu tự hoài nghi về hành động đó.



Ở thời điểm này, Tăng Lai chính là giống như vậy. Sau khi Dư Hạnh đặt mọi thứ trước mắt hắn ta một cách rõ ràng thì hắn ta mới bắt đầu sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn của mình rồi bắt đầu cảm thấy sợ hãi... Thậm chí Tăng Lai không hề nhận ra những thứ xuất đang xuất hiện trên cơ thể của mình! Quá đáng sợ! Việc này còn đáng sợ hơn cả việc Kẻ Gào Khóc đang đứng trước mặt hắn ta!



"Anh đã nhận ra điều gì chưa?" Dư Hạnh hỏi lại để xác nhận.



"Đậu má! Đậu mái Tôi... A... Đau!" Tăng Lai không chỉ nhớ ra mà hắn ta còn cố gắng nhổ một cành hoa hồng ra khỏi cơ thể của mình. Kết quả là hành động của Tăng Lai khiến hắn ta cảm thấy như bị lột một lớp da, vô cùng đau đớn.



Đầu hắn ta chảy đầy mồ hôi lạnh. Hắn ta nhìn về phía Dư Hạnh với ánh mắt cầu cứu: "Tại sao lại như vậy?"



Không phải vì Tăng Lai không chịu suy nghĩ động não mà là trong tình hình hiện tại thì rõ ràng Dư Hạnh biết nhiều thông tin hơn so với hắn ta. Dư Hạnh nhẹ nhõm thở ra một hơi rồi chỉ vào cánh tay vì đau đớn mà cứng ngắc của Tăng Lai: "Cảm giác như thế nào?"



Tăng Lai nói: "Cảm giác như đang lột ra một lớp da rồi còn muốn nhổ sạch cơ vân ở dưới da."



Nghe Tăng Lai nói như vậy thì ý định muốn nhổ sạch toàn bộ rễ cây hoa hồng ra khỏi cơ thể của hắn ta của Dư Hạnh tiêu tan đi mấy phần: "Vậy bây giờ anh còn nhớ được tại sao anh lại biến thành nhưữ vậy không?”



"Ừ, tôi không thể sử dụng năng lực của tế phẩm. Sau đó có vẻ như... Tôi cứ đi vào trong đường hầm. Càng đi vào trong thì da tôi có chút ngứa, đặc biệt ở phần vết thương. Tôi cảm giác có thứ gì đó đang phát triển ở đó. Ban đầu tôi nghĩ đó là vết thương đang lành nên không quan tâm nhiều nhưng kết quả hoa hồng đã mọc ra một cách nhanh chóng. Nhưng lúc đó tôi cũng không cảm thấy có điều gì không ổn với việc hoa hồng đang mọc trên cơ thể và tôi tưởng rằng nó là một phần của cơ thể của tôi. Cho nên tôi cứ để chúng tiếp tục sinh trưởng thêm."



Tăng Lai cố gắng hồi tưởng lại mọi chuyện rồi hắn ta lại bị đoạn trải nghiệm này doạ sợ.



Tăng Lai không phải là chưa bao giờ nghe về việc thay đổi nhận thức. Thậm chí hắn ta từng trải qua trò chơi suy diễn bị thay đổi ký ức nhưng lần này thì khác. Ơ lần này, Tăng Lai không hề có bất kỳ suy nghĩ khác nào, hoàn toàn tự nhiên và im lặng bị đồng hoá.



Nếu không có lời nhắc nhở của Dư Hạnh thì Tăng Lai có thể vẫn sẽ duy trì "khả năng suy luận" nhưng mà hắn ta đã trở thành một thứ không phải con người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận