Trò Chơi Suy Diễn

Chương 492: Địa Ngục Của Alice - Cục tẩy (4)

Nhưng bây giờ Dư Hạnh không chỉ đến, mà còn tách Dân Cờ Bạc ra.



Điều đó có nghĩa là đã xảy ra điều gì đó khiến bọn hắn phải quyết định làm như vậy.



"Đã xảy ra chuyện gì? Dân Cờ Bạc đang ở đâu? Làm sao cậu biết đây là phòng của Alice?" Hoè đặt ra ba câu hỏi liên tiếp nhưng Dư Hạnh không trả lời mà đặt ngược lại câu hỏi: "Xem ra trước đó hai người chưa bao giờ tiến vào căn phòng này? Tôi còn nghĩ với căn phòng đặc biệt như thế này thì hai người đã sớm đi vào để dọa chơi rồi chứ." Hoang Bạch cười rộn, đến gần chiếc gương bên cạnh: "Không dễ dàng như vậy đâu. Nữ tu đang ởi lại ở khắp các tầng nên chúng tôi chỉ việc ẩn thân không bị phát hiện đã khó rồi. Nên đương nhiên là thấy phòng nào có thể tiện thể nào được thì mới vào thôi!”



"Ga trải giường của tôi không thể dùng được nữa... Thật khó chịu."



Nghe Hoang Bạch nói về ga trải giường thì biểu cảm trên mặt Hoè trở nên không được tự nhiên. Anh ta không thể nào hiểu nổi tại sao cô gái này lại có thể bất cần đến như vậy. Chẳng lẽ cô ấy không biết về những tác động tiêu cực của ga trải giường mà dám nói ra điều đó khi ở cạnh đàn ông sao?



Thật may là hôm nay anh ta đã quyết định không phát video nữa.



Nếu là người khác... Không, cũng không biết trước đây đã xảy ra loại chuyện giống như vậy chưa.



Tóm lại, anh ta quyết định trong màn suy diễn này sẽ giáo dục cô gái này một cách cần thận về những việc mà phụ nữ nên tránh!



Rõ ràng, Hoang Bạch không nhận ra vấn đề gì khác thường. Cô ấy vẫn tiếc nuối một chút vì đã sớm mất một món tế phẩm có thể sử dụng. Nhưng sau đó, Hoang Bạch lại vui vẻ nói: "May mà tôi còn có cái cục tẩy này. Hiệu quả cũng không tồi."



[Tế phẩm: Cục Tẩy Bình Thường.]



[Hình dạng: Một cục tẩy bình thường chuyên dùng trong các bài kiểm tra.]



Năng lực của tế phẩm là xóa bỏ dấu vết của chủ nhân trong một khoảng thời gian. Một khi có ý định tấn công thì trong vòng năm phút tất cả các dấu vết bị cục tẩy sửa đổi sẽ mất hiệu lực ngay lập tức và khi tương tác với môi trường xung quanh cũng có khả năng làm cho năng lực của Cục Tẩy Bình Thường trở nên vô dụng.



Nghĩa là Hoang Bạch và Hoè có thể quang minh chính đại đi qua trước mặt Dư Hạnh mà hắn không phát hiện là do Hoang Bạch luôn sử dụng cục tẩy suốt đường đi nên dù Dư Hạnh đã thấy bọn họ thì cũng không thể giữ lại bất kỳ ấn tượng nào trong đầu. Điều này đã dẫn đến việc Dư Hạnh nhầm tưởng rằng bọn họ đột ngột xuất hiện ở phía sau lưng hắn.



Tế phẩm này cũng được coi là một năng lực vô cùng mạnh mẽ.



Tuy nhiên lúc này Dư Hạnh không biết rõ về hiệu quả cụ thể của cục tẩy này và việc hỏi về năng lực tế phẩm của người khác là một điều kiêng kị. Nên hắn cũng nghĩ rằng Hoang Bạch có khả năng ẩn thân nên cũng không hỏi gì thêm.



So với cục tẩy, Dư Hạnh luôn cảm thấy rằng cách cô gái Hoang Bạch thể hiện suy nghĩ và cảm xúc của mình có điều lạ thường, giống như đang tiềm ẩn tình trạng của bệnh nhân tâm thần.



Đối phương thực sự là người của tuyến Chính Đạo sao? Dư Hạnh đưa ra quan điểm dè dặt về vấn đề này.



Hoè vỗ nhẹ tóc xoăn rối rắm của mình, lại hỏi lại vấn đề kia một lần nữa: "Cậu đến đây để làm gì? Tòa nhà chính đã không còn phòng trống để chiếm rồi à? Vậy Dân Cờ Bạc sao không đi cùng cậu?"



Dư Hạnh tiến tới chiếc giường rải đầy hoa hồng của Alice: "Tôi đang đi tìm hắn ta." Hoè đi theo sau và hỏi: "Cậu và hắn ta bị lạc nhau à?"



Việc này thật là một lời khó có thể nói hết... Dư Hạnh nhìn hai người này một cái rồi suy nghĩ một chút. Hắn cảm thấy rằng với trí tuệ của bọn họ thì bọn họ có thể chấp nhận việc màn suy diễn này sẽ kết thúc sớm một ngày rưỡi và hiểu được kế hoạch của hắn trong thời gian ngắn. Vì vậy. . .



Dư Hạnh đã đẩy giường lên trước mặt hai người.



Để tiết kiệm thời gian, hắn cũng không còn kéo chăn giường và nâng tấm giường. Mà hắn nhấc một góc giường bằng hai tay rồi dùng một chút sức lực trực tiếp đẩy cả chiếc giường lên.



"Ôi chúa ơi!"



Mặc dù Hoang Bạch không biết tại sao Dư Hạnh lại hành động một cách bạo lực như vậy đối với chiếc giường của Alice nhưng điều đó không ngăn cản sự hào hứng của cô ấy.



Cô ấy vỗ nhẹ cánh tay của Hoè: "Anh nhìn kìa. Ngay cả qua cái áo thì tôi cũng có thể thấy được đường nét cơ bắp trên cánh tay của hắn. A, ngầu quá!"



Hoè nghe Hoang Bạch nói như vậy liền nhìn một chút. Quả thật có thể thấy được những đường nét cơ bắp nổi lên trên cánh tay do Dư Hạnh sử dụng sức lực.



Anh ta lại nhìn vào bản thân mình: "..."



ỒI



Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, dường như ánh ta nhìn được thứ gì thông qua kính mắt. Hoè sững sờ, cũng không để ý đến sự không hài lòng về thân hình quá gầy của mình mà chạy đến bên cạnh Dư Hạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận