Trò Chơi Suy Diễn

Chương 342: Hệ thống giải trừ im lặng (4)

A Nhan không định cư ở thành phố, sau khi có được những phương pháp này cô ta quay về thôn làng nơi mình sinh ra, A Nhan ăn mặc sang trọng nên không ai nhận ra, chỉ có quỷ nước Thích Duy ở trong hồ nước ngày càng bẩn thỉu này đợi cô ta hai mươi năm.



Lần đầu tiên gặp lại, quỷ nước gọi A Nhan là đồ xấu xí, A Nhan rất vui mừng.



Đây là người cô ta thích, niềm yêu thích thời thơ ấu cứ tăng dần theo tuổi tác, và cuối cùng phát triển thành một tình yêu hoàn chỉnh, cố chấp đến bệnh hoạn.



Thích Duy cũng rất nhớ cô ta, tuy anh ta chưa bao giờ biểu hiện ra ngoài, nhưng anh ta ở đầy hơn hai mươi năm đã dần nhận ra, cái người xấu xí tên A Nhan này là người duy nhất biết được thân phận của anh ta mà vẫn còn yêu mình. Tình yêu dị thường này khiến Dư Hạnh hơi thanh tỉnh lại trong trạng thái mất kiểm soát, muộn màng phát hiện ra mình có thể thở dưới nước, lại cộng thêm năng lực của quỷ nước nên năng lực của hắn còn mạnh hơn Thích Duy. Toàn bộ dòng nước sông như một phần cơ thể hắn, như đang điều khiển một cánh tay.



Hắn ngoi nửa cơ thể lên khỏi mặt nước, tựa như một con quỷ nước, ác ý dâng trào trong lòng.



Cái chất của gia đình ông Trương xuất phát từ lòng tham của con người, còn cái chết của Mạch Mạch lại xuất phát từ hành động đi ngược ý trời của quỷ nước và bà cốt. Mà bà cốt và quỷ nước tồn tại và trở thành bộ dạng như bây giờ là do tâm địa ác độc của con người.



Loại chuyện này không có ngọn nguồn.



Chừng nào con người còn tồn tại thì cái ác vẫn không có ngọn nguồn.



Ngày hôm đó, Dư Hạnh đã điều động rất nhiều nước, nhấn chìm toàn bộ hai thôn làng vốn nằm ở địa thế không cao lắm.



Hắn ướt dầm dề bơi theo dòng nước như một con cá, tận mắt chứng kiến dân làng trong thôn lớn bị nước cuốn trôi trong lúc chạy trốn, cuối cùng chết ngạt trong nước, trở thành cỗ thi thể trương phình như Thích Duy.



Nước ngập đến tận thôn nhỏ, cuốn trôi phần máu nhuộm đỏ thôn làng, Dư Hạnh bảo vệ ngôi nhà của gia đình ông Trương, ngồi trên nóc nhà xem dòng nước lũ lan rộng, xem thi thể rải rác khắp nơi. Người sống ở thôn nhỏ không nhiều, nhưng trong thôn lớn ước chừng có cả hàng trăm người, lần đầu tiên Dư Hạnh cảm thấy mình không thể quay đầu lại được nữa.



Bất kể lý do là gì, tay hắn đã đầy rẫy sát nghiệp, loại người như hắn nên đày xuống địa phủ đi, tội nghiệt chồng chất, rơi vào kết cục hoá thành tro bụi.



Không, hắn không thể xuống địa ngục được, nhìn xem, hiện tại hắn thậm chí còn không thể chết, có phải là bởi vì Diêm Vương không muốn nhìn thấy hắn?



“Tôi biến thành như vậy, Linh Nhân chắc sẽ vui lắm.” Bỗng chốc Dư Hạnh nhớ tới gương mặt của Linh Nhân.



Cái con người đáng sợ đó chắc chắn hy vọng hắn sẽ sa đoạ vào tội lỗi, vạn kiếp bất phục.



Dư Hạnh ngay lập tức không Vui. Hắn không muốn làm theo ý muốn của Linh Nhân, chỉ cần Linh Nhân thấy thất vọng thì hắn sẽ thắng.



Lúc này, hắn nhớ lại sự chân thành mà gia đình ông Trương dành cho hắn, dần dần tỉnh táo trong sự bạo ngược.



Nói đến cũng thật buồn cười, hắn không bị chuyện này kích thích mà hoàn toàn mất đi nhân tính, còn phải cảm tạ Linh Nhân đã gieo rắc hận thù vào lòng.



Khi ấy, Dư Hạnh đã bảo vệ chút lương thiện cuối cùng trong mình như thế đó, hơn nữa rất nhiều năm về sau, hắn dần nuôi lớn mồi lửa lương thiện này, về sau mỗi khi nghĩ tới đầu cảm thấy bản thân lúc đó ấu trĩ như nào, hoặc là nói thật kỳ lạ, hắn thế mà dựa vào lòng thù hận để duy trì thiện chí.



Trên đời này có ai buồn cười hơn hắn nữa không?



Chắc là không có đâu, cho dù có thì cũng đã chết hết rồi. Chờ nước rút đi, Dư Hạnh nằm trên mặt đất mấy ngày mới trấn áp được cảm xúc tiêu cực trong lòng, hắn cũng không thèm nhìn lại nơi này lấy một cái, vứt cái rìu của ông Trương đi, một mình đi đến triền núi phía Tây lúc hoàng hôn.



Không bao giờ muốn quay trở lại.



“Ha...”



Tiếng nước chảy bên tai Dư Hạnh, khuôn mặt trắng bệch dần dần tiến đến gần, Thích Duy nhìn người đang chìm trong nước không chút phản kháng, dùng bàn tay chạm vào.



Quỷ nước nhìn chằm chằm Dư Hạnh, trong lòng vô thức suy nghĩ. Người này có mái tóc dài, nhìn giống như đến từ cùng một niên đại với anh ta, rất thú vị.



Mái tóc dài bồng bềầnh di chuyển trong làn nước, áo dài màu đen cũng là màu anh ta thích, là màu sắc mà A Nhan đã cẩn thận chuẩn bị.



Thích Duy cảm thấy người này trông rất giống mình, chắc là A Nhan muốn để anh ta dễ thích nghi nên đã tìm một túi da người giống anh ta chăng? Thật ra, A Nhan không có khả năng phản bội anh ta, tình yêu A Nhan dành cho anh ta lớn hơn bất kỳ cảm xúc nào khác. Chỉ là anh ta cảm thấy quá đau khổ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận