Trò Chơi Suy Diễn

Chương 235: Dưới sông Vong Xuyên (2)

Mặc dù cổ tay không có cảm giác đau đớn nhưng chỉ cần nhìn thôi là đủ khiến người ta không an tâm... . Đây là cổ tay mà nên nếu có chuyện gì đó xảy ra thì chẳng lẽ phải cắt đứt cổ tay hay sao!



"Mau ổi làm việc đi. Sau sáu giờ thì các cô các cậu hãy quay lại nơi đầy và tôi sẽ thanh toán tiền lương cho mấy người." Người quản lý nói rồi đuổi nhóm suy diễn giả đang mỗi người một suy nghĩ kia ra khỏi phòng.



Ra khỏi phòng thay đồ, Dư Hạnh nghe thấy Tiểu Yến đi đằng sau hắn đang nức nở nói: "Tranh Tử, tớ phải làm sao đây? Tớ cảm thấy rất sợ hãi"



Dư Hạnh chuyển sự chú ý về phía đằng sau. Hắn nhìn thấy cô gái tên Tranh Tử này mặc dù gương mặt đã trở nên tái nhợt nhưng cô ấy vẫn vuốt nhẹ lưng Tiểu Yến để an ủi rồi nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu. Cậu đừng quá lo lắng. Chỉ cần chúng ta tuân thủ quy tắc thì sẽ không có chuyện gì đâu. Hơn nữa tớ sẽ luôn ở bên cậu mà."



Dường như hai cô gái này thực sự là người mới. Có khả năng bọn họ đã bị hệ thống cưỡng chế tham gia trò chơi Suy Diễn khi thời gian đến. Bản thân Dư Hạnh cực kỳ chủ động tích cực tiến vào trò chơi Suy Diễn đến mức hệ thống cũng không thể tìm ra khuyết điểm của hắn. Vì vậy hệ thống sẽ không cần phải đưa ra lời nhắc nhở cho hắn về thời gian định kỳ phải tiến vào trò chơi. Thực ra, mỗi suy diễn giả dưới cấp độ Phân Hoá sẽ phải tham gia trò chơi Suy Diễn vào mỗi nửa tháng. Nếu không chủ động tham gia thì sẽ bị hệ thống cưỡng chế tiến vào trò chơi.



Việc trốn tránh này không có gì sai nhưng khi mấy người suy diễn giả lại quá mức e ngại sợ hãi mà không chịu tiến vào trò chơi thường sẽ không có kết quả tốt.



"Chúng ta nên đi đâu?" Triệu Nhất Tửu lên tiếng cắt ngang suy tư của Dư Hạnh.



Dư Hạnh thu hồi sự chú ý. Hắn không nói gì mà chỉ chỉ vào một tấm biển phía trước. Có một đường phân chia giữa ba phòng ở tầng một và không gian giữa hai phòng sẽ được thu hẹp ở lối vào. Phòng thay đồ được tách biệt. Còn bân cạnh lối vào sảnh lớn có một tấm biển được đặt ở đấy. Trên tấm biển ghi. .. Bỉ Ngạn. Triệu Nhất Tửu hiểu ý của Dư Hạnh. Bọn hắn không phải sẽ chọn quán rượu Bỉ Ngạn để làm việc mà bọn hắn đi đến quán rượu Bỉ Ngạn trước chỉ để tránh những người khác. Sau đó hai người sẽ thảo luận về kế hoạch hành động.



Hai người bọn hắn bỏ lại sáu suy diễn giả đang đứng suy tư tại một chỗ. Bọn hắn đi vào quán rượu.



Dư Hạnh hạ giọng nói: "Chúng ta đi đến phòng Vong Xuyên."



Nếu vẽ một bản đồ mặt phẳng của tầng một của quán bar Nhiếp Thanh thì phòng Bỉ Ngạn, phòng Hoàng Tuyền, phòng Vong Xuyên lần lượt được xếp từ trái sang phải. Cửa lớn nằm ở phía phải của phòng Hoàng Tuyần. Khi Dư Hạnh tiến vào trò chơi Suy Diễn thì hắn đã thấy mình xuất hiện ngay tại phòng Hoàng Tuyền. Sau đó hắn cũng không kịp đến phòng Vong Xuyên mà đi ngang qua phòng Bỉ Ngạn để đến phòng thay đồ.



Triệu Nhất Tửu thản nhiên nói: "Vì cầu thang à?"



"Chính xác." Dư Hạnh bình tĩnh đối mặt với ánh nhìn thoáng qua của khách quỷ trong quán rượu Bỉ Ngạn. Chính vì quán bar Nhiếp Thanh có tầng hai và khi bọn hắn đi đến phòng thay đồ thì không thấy cầu thang nào. Cho nên có thể suy đoán rằng cầu thang dẫn lên tầng hai nằm ở gần quán rượu Vong Xuyên.



Chọn làm việc ở phòng gần cầu thang là thuận tiện nhất cho bọn hắn khi phải đi lên đi xuống cầu thang. Đồng thời bọn hắn cũng có thể quan sát có nhóm nào đi lên xuống cầu thang không. Và còn cả một lý do quan trọng khác... Dư Hạnh cảm nhận có một cơn gió lạnh lướt qua sau gáy hắn. Đột nhiên hắn tăng tốc bước chân rồi lao nhanh vào dòng người đông đúc đang chen vào phòng Hoàng Tuyền.



Triệu Nhất Tửu không rõ Dư Hạnh bị làm sao. Sau đó có vẻ hắn ta đã nhận ra điều gì rồi quay đầu nhìn lại thì chỉ thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ đứng đây không rõ từ khi nào. Cô ta thất vọng nhìn theo bóng lưng của Dư Hạnh dần dần mất hút trong dòng người.



Nếu không phải Dư Hạnh chạy quá nhanh, cô ta có lễ đã bắt kịp hắn rồi.



Triệu Nhất Tửu: "..." Không có chuyện gì đáng nói cả. Hắn ta lặng lẽ quay đầu, tránh xa đám đông đang muốn đi vào vũ trường rồi đi về phía quán rượu Vong Xuyên.



Nguy hiểm, thật quá nguy hiểm.



Dư Hạnh thành công đi xuyên qua đám quỷ ồn ào nhưng trong lòng hắn vẫn còn cảm thấy sợ hãi.



Lệ quỷ áo đỏ vẫn chưa từ bỏ hắn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận