Trò Chơi Suy Diễn

Chương 294: Thiện ý và ác ý thì cái nào có ...

Mưa rào tầm tã rơi như trút nước. Chiếc chuông gió trước cửa tiệm sách vang lên, một cô gái trẻ tuổi khoảng hai mươi tuổi vội vã đẩy cửa bước vào.



Nhân viên trong tiệm sách ngẩng đầu nhìn lên thì thấy cô gái ấy đã bị nước mưa làm ướt cả người khiến tóc dài ướt dũng dính vào trán. Nhân viên đồng cảm với cô ấy, nói: "Em vào tránh mưa hả?" "Đúng vậy. Bây giờ trời mưa lớn quá." Đối diện với sự thân thiện của nhân viên tiệm sách, cô gái mỉm cười đáp lại. Trên gương mặt xinh đẹp của cô ấy xuất hiện hai má lúm đồng tiền dễ thương khiến người ngoài nhìn vào liền cảm thấy quý mến cô gái. Nhân viên không nói gì nữa, chỉ nhìn cô gái gấp chiếc ô màu đen lại rồi đặt cùng với mấy chiếc ô của khách hàng khác. Sau đó cô gái ấy sửa lại chiếc áo len đang bị ướt. Hôm nay là ngày ba tháng mười một, bầu trời mùa thu càng trở nên lạnh lẽo, ẩm ướt. Vì cô gái ấy chỉ mặc một cái áo mỏng manh nên bây giờ cô ấy cảm thấy lạnh đến mức run rẩy.



May mà trong tiệm sách có máy sưởi ấm nếu không cô ấy sẽ bị cảm lạnh rồi.



Nhìn thấy cơn mưa rào sẽ không tạnh trong một thời gian ngắn, cô gái khẽ thở dài rồi tìm một chỗ nào đó để ngồi. Cô ấy đặt một ly trà sữa và lấy một cuốn tiểu thuyết trinh thám ra để đọc.



Những sợi tóc đen mầm mại trải xuống vai khiến cô ấy trông rất dễ thương, thu hút ánh nhìn của mọi người.



Ở trong góc tiệm sách, có một người mặc áo khoác dày, đeo khẩu và đội mũ lưỡi trai có màu đen. Người đó nhìn về phía cô gái với ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo và hưng phấn.



Chiếc điện thoại của cô gái đặt trên bàn rung lên một cái. Cô ấy liếc nhìn thì thấy cuộc gọi đến. Cô ấy vuốt màn hình để nhận cuộc gọi.



"Khương Phán, có chuyện gì vậy?"



Bên kia điện thoại, giọng của một người đàn ông tràn ngập cảm giác tiếc nuối truyền vào tai cô ấy.



"Tâm Di, ở bên đó trời mưa có to không? Chuyến bay của mình đã bị trì hoãn. Họ nói chuyến bay đến thành phố Phù Hoa không thể cất cánh vì cơn mưa quá lớn."



Hàn Tâm Di vuốt nhẹ bộ quần áo ướt sũng của mình. Cô ấy cười nhẹ và hạ giọng nói: "Ơ đây mưa cũng lớn lắm. Gió cũng mạnh. Ban đầu mình định đi đến trung tâm thương mại gần nhà để mua vài thứ. Kết quả đi được một nửa đường thì trời đã mưa to khiến quần áo của mình bị ướt đẫm. Dù mình có dùng ô thì cũng không thể cứu mình khỏi cơn mưa này."



"Vậy bây giờ cậu đang ở đâu?" Trong giọng nói của Khương Phán tràn đầy sự quan tâm lo lắng.



Ánh mắt của Hàn Tâm Di nhìn về phía cuốn tiểu thuyết ở trước mắt. Trong trang sách của cuốn tiểu thuyết trinh thám đang viết:



"Cô gái hoảng sợ trốn dưới giường. Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy mở, một đôi ủng đi mưa rẻ tiền bước vào. Từ góc nhìn của cô ấy thì chỉ có thể nhìn thấy phần dưới đầu gối của kẻ đột nhập và một phần nhỏ của mũi dao rỉ sét." Không hiểu tại sao tự dưng Hàn Tâm Di lại cảm thấy sau gáy có chút lạnh lẽo. Cô ấy bỏ qua cảm giác kỳ lạ này, uống một ngụm nước trà sữa rồi nói: "Bây giờ... Mình đang ở trong cửa tiệm sách trên đường để tránh mưa. Chờ khi cơn mưa dần dần ngớt đi một chút thì mình sẽ trở về. Khi nào máy bay của cậu mới có thể cất cánh?"



"Ồ, cậu đừng lo. Mình sẽ không bỏ lỡ buổi họp mặt những người bạn cũ vào ngày mai đâu. Chỉ là kế hoạch muốn đi chơi vui vẻ ở thành phố Phù Hoa trong hai ngày đã bị hủy bỏ mất rồi." Khương Phán vui vẻ nói. Khi nhắc đến điều này cũng mang theo chút tiếng cười làm cho mọi người cảm thấy thoải mái.



Hai người lại trò chuyện một chút. Hàn Tâm Di kiềm chế giọng nói, cố gắng không làm phiền người khác đang đọc sách. Nhưng trong khi đang nói chuyện với Khương Phán, cô ấy luôn cảm thấy có người nào đó đang nhìn mình.



Trên khuôn mặt của Hàn Tâm Di tràn đầy vẻ nghi ngờ. Cô ấy liếc nhìn xung quanh nhưng chỉ thấy mọi người đều đang cúi đầu đọc sách và một số học sinh trung học đang cùng nhau làm bài tập.



Mọi thứ đầu có vẻ trông rất bình thường.



Hàn Tâm Di nhíu mày. Trong lòng thầm nghĩ rằng có lẽ là vì đọc cuốn tiểu thuyết trinh thám với một chút yếu tố kinh dị nên cô ấy mới có cảm giác như vậy. Cô ấy mím môi, im lặng không có nói gì. Tự dưng thấy Hàn Tâm Di im lặng, Khương Phán ở bên kia điện thoại cảm thấy có chuyện gì đó không ổn nên liền hỏi: "Tâm Di, có chuyện gì vậy? Mình đã nói sai gì sao? Cậu thích ăn đậu hũ không? Ngọt hay mặn?"



"Không có việc gì đâu. Vị ngọt hay mặn thì mình đầu có thể ăn được." Hàn Tâm Di dở khóc dở cười. Cô ấy cũng không muốn rơi vào cuộc tranh luận giữa đảng ưa ngọt và đảng ưa mặn. Khi Hàn Tâm Di vừa muốn tiếp tục trò chuyện thì Khương Phán đột ngột nhớ ra một điều gì đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận