Trò Chơi Suy Diễn

Chương 340: Hệ thống giải trừ im lặng (2)

Trên người hắn dính máu nhiều quá, bao phủ từ đầu đến chân, nhưng lại không có một giọt nào là máu của hắn. Thực ra lúc đó hắn cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, dù sao thì hắn chỉ hậm hực đi suốt quãng đường, mang theo máu tanh và kinh hoảng bước vào thôn lớn. Hắn đi tìm Mạch Mạch.



Ông Trương và vợ ông ấy đã bị giết,



nhưng hắn vẫn chưa tận mắt nhìn thấy thi thể của Mạch Mạch.



Bởi vì lúc Dư Hạnh tỉnh lại sau lần bị thương nặng hắn chỉ tin tưởng mỗi gia đình ông Trương, sau một thời gian dài tiếp xúc mới có niềm tin, vì báo ân, hắn cải trang thành một người bình thường có thân thủ tốt, hằng ngày giúp ông Trương đi săn, dạy Mạch Mạch viết chữ, thi thoảng sẽ học nấu ăn với vợ ông Trương, tóm lại phạm vi tiếp xúc của hắn chỉ quay quanh ba người này, chưa từng có chút hứng thú nào với thôn làng kế bên, lại càng không biết chút gì về thầy tu.



Hắn chỉ biết nếu Mạch Mạch bị đưa qua đó thì hết tám phần sẽ nhận lẫy cái chết, nhưng lại không biết rằng cô bé bị ăn sống.



Dư Hạnh cầm theo rìu đi vào thôn lớn, rất nhanh đã bị người dân nhìn thấy, tuy hắn còn trẻ tuổi nhưng nhìn vào vẻ ngoài đáng sợ này e là chẳng phải loại người lương thiện gì, người dân chạy nhanh đi gọi bà cốt tới, bà cốt chắn trước mặt hắn, hỏi hắn muốn làm gì.



Khi đó, năng lực của Dư Hạnh đang ở đỉnh cao, sức mạnh tỉnh thần và khả năng nhận thức cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần hắn chú ý một chút là có thể cảm ứng được mảnh tàn hồn của Mạch Mạch trên ngọn núi.



Đối với hắn, bà cốt mà người dần trong thôn kính sợ cũng chỉ như cỏ cây ven đường, là ngọn cỏ mọc ra chắn đường mà thôi.



Hơn nữa, cây cỏ này có sát nghiệp rất lớn, bám đầy mùi máu tanh, trong đó bao gồm cả hơi thở của Mạch Mạch. Cô ta là một trong những hung thủ đã hại chết Mạch Mạch, Dư Hạnh nghĩ thầm. Vì vậy, hắn giơ rìu lên kết thúc sinh mệnh của bà cốt dễ như trở bàn tay, giữa tiếng la hét kinh hoàng của người dân trong thôn, hắn dựa theo cảm giác mà đi thẳng về phía con sông phía trước.



Hắn đi rất nhanh, đó là khả năng thể chất mà bây giờ Dư Hạnh cũng không thể tưởng tượng được, khi hắn đến bên hồ, quỷ nước Thích Duy bị kích thích bởi luồng khí huyết áp đảo đã nổi trên mặt nước, nghiêm túc nhìn hắn.



Thậm chí trong mắt một con quỷ nước đã tu luyện lâu năm như Thích Duy, Dư Hạnh lúc bấy giờ là một con quái vật hình người mà anh ta không thể đấu lại, và sự thật chính là như vậy, lúc đó do sơ ý mà không thể cứu được gia đình ông Trương, Dư Hạnh đã không để cho kẻ thù có bất kỳ cơ hội sống sót nào.



Dư Hạnh nhảy xuống hồ, cả người đều bị tóc của đám quỷ nước bao vây, rất nhiều quỷ nước bất đắc dĩ phải tuân theo lệnh Thích Duy mà kéo chân hắn dưới nước, muốn làm hắn táng thân dưới đáy hồ.



Trong sân nhà Thích Duy, Dư Hạnh trừng phạt mình bằng cách tự dìm chết một lần để tế bái gia đình ông Trương, khi sống lại trong vũng bùn, mọi thứ đều không còn là mối uy hiếp nữa mà là một mối hận thù thuần khiết nhất. Nói thế nào nhỉ, hiện giờ Dư Hạnh nhớ lại, hắn cảm thấy lúc đó mình rất hung tàn.



Bởi vì Thích Duy ăn sống Mạch Mạch.



Cho nên Dư Hạnh nuốt luôn Thích Duy.



Dù quỷ nước có hôi thối đến đâu, thì hắn chính là bò ra từ vũng bùn dưới đáy hồ, dùng cái tay còn tái nhợt hơn cả quỷ tóm lấy Thích Duy đang sợ hãi, cắn nuốt đối phương vào bụng, có lẽ lúc đó nhân cách của hắn đã bị vặn vẹo đến mức nghiêm trọng, hắn lại không học được cách khống chế nó, lúc đó hắn quả thật không giống con người mà giống một con quái vật bị mất khống chế hơn, chỉ còn lại bản năng giết chóc.



Sau khi nuốt sống Thích Duy, những ký ức của Thích Duy hiện lên trong đầu Dư Hạnh. Đây là chuyện xưa của bà cốt và Thích Duy.



Bà cốt không phải đến từ thành phố, hay nói đúng hơn là từ đầu cô ta không ở đây. Lúc nhỏ cô ta được sinh ra ở thôn lớn, cha cô ta mất sớm, chỉ còn lại người mẹ già yếu và bé gái bảy tám tuổi, mẹ thường gọi cô ta là A Nhan. Những đứa trẻ trong luôn cười nhạo cô ta: "A Nhan, cha mày là đồ quỷ đoản mệnh, còn mày là một đứa con hoang!”



Có lẽ lúc còn nhỏ quá ngây thơ, A Nhan không biết tại sao mình lại bị chế giễu, tẩy chay vì cha mất sớm, mỗi ngày đều trải qua trong nỗi bất hạnh.



Khi đó mẹ sẽ ôm lấy cô ta rồi dỗ dành: “Con vẫn còn có mẹ ở đây mà, con không phải là con hoang, mẹ sẽ luôn ở bên con.”



Mẹ của A Nhan là một người phụ nữ rất xinh đẹp, là người ngoài thôn gả vào đây, từ khi sinh ra A Nhan thì sức khỏe ngày càng kém.



Người đẹp mang bệnh lại không có người thân ở bên là điều không tốt.



Trong thôn có một tên lưu manh để ý đến người đẹp không nơi nương tựa này, vào đêm khuya hắn trèo tường lẻn vào phòng mẹ A Nhan.
Bạn cần đăng nhập để bình luận