Trò Chơi Suy Diễn

Chương 157: Gốc rễ của mọi chuyện (2)

Cô bé ôm chặt hộp nhạc, mặt trắng bệch cười khẩy: "Nó không thể làm tôi đau được, nó không thể nhận ra tôi." Vừa nói, cô bé vừa giơ con dao làm bếp của mình lên một cách quyết liệt và ngẩng cao đầu đi về phía Alex: "Tôi chịu đựng đủ lắm rồi. Anh cũng giống như Angel, ngày nào cũng coi thường tôi. Anh cũng là con của mẹ, anh cũng mang trong mình loại gen kỳ quái này. Sao anh có thể giả vờ là một người bình thường được!? Chết đi! Anh cũng xuống địa ngục đi." Sự nghi ngờ hiện lên trong mắt Alex, dường như hắn ta cũng không biết tại sao Susan lại tự tin rằng con rối sẽ không làm tổn thương mình đến vậy.



Cũng may lúc này Dư Hạnh có lòng xen vào: "Susan này." Susan dừng lại, cay đắng quay người lại.



Cô bé nhận ra Dư Hạnh, cảnh tượng tối qua hiện ra rõ ràng trong đầu cô bé, nhắc nhở rằng hắn cũng là một trong những mục tiêu cô bé phải giải quyết!



“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi chỉ muốn nhắc nhở em một chút thôi.” Dư Hạnh vui vẻ lắc lắc cây gậy baton khảm bạc, giọng điệu trêu chọc, “Thứ giúp em tự tin đến vậy chính là tờ giấy kẹp trong hộp nhạc, có phải không? Nhưng tôi quên nói với em, mảnh giấy có tên và ngày sinh của em đã bị tôi xé vào tối qua rồi." Susan giật mình, đột nhiên cảm nhận được váy mình bị túm lấy.



Tim cô bé gần như ngừng đập, tin dữ bất ngờ ập đến như một trận động đất đổ bộ ngay trên đầu, cũng chôn vùi luôn cơ hội sống sót của cô bé. Roy đã đúng, cô bé chỉ có thể trông cậy vào chiếc hộp nhạc. Pháp sư đã đưa cho cô bé chiếc hộp nhạc này trước khi rời đi, hắn ta nói với cô bé hộp nhạc sẽ thay cô cản trở sự tấn công của những bức tranh sơn dầu và các con rối, nó có khả năng tương tự như một hình nhân thế thân.



Chỉ cần có hộp nhạc ở đó, cô bé không còn phải sợ mẹ và Angel.



Nhưng nếu Roy xé tờ giấy có viết ngày sinh nhật của cô bé... Đương nhiên hộp nhạc cũng sẽ mất đi khả năng này. Lâu nay, để đảm bảo hộp nhạc an toàn, cô bé luôn mang theo hộp nhạc bên mình, chỉ quên mất vào tối qua khi cô bé bị hôn mê! Vậy thì người túm lẫy váy cô bé chính là...



“Em gái!”



Con rối đưa tay định ôm lẫy cô bé, cảnh tượng trong vườn lại tái diễn, Susan hét lên và cố gắng trốn thoát nhưng không thể.



Điểm khác biệt duy nhất là vì Susan có cơ thể bằng xương bằng thịt nên cô bé không bị hấp thụ trực tiếp như bà Brown, nhưng ngay sau đó cô bé đột nhiên đứng yên tại chỗ.



Dư Hạnh cách họ gần đến mức dường như hắn có thể cảm nhận được sự giao thoa giữa hai luồng hơi thở khác nhau.



Con rối buông lỏng tay ra, rồi rơi xuống đất, trong khi "cơ thể" của Susan còn đứng ngây người ở đó, sau đó cô bé bước đến trước rồi ngồi xuống ghế sofa, bình tĩnh như thể mình là hình nộm của một thành viên trong gia đình.



Alex tỏ ra vui mừng, hắn ta đi tới mấy bước, ôm con rối vào trong lòng, còn có lòng giải thích cho Dư Hành và Martha đang đứng xem kịch hay bên cạnh: “Tôi muốn mang nó cho chị tôi xem. Chắc chắn chị sẽ vui lắm."



"Còn Susan thì sao?" Dư Hạnh nhìn người ngồi trên ghế sofa.



"Đừng lo, cậu cứ coi nó như một con búp bê cỡ lớn là được."



Alex dừng một chút, sau đó nói tiếp: "Thật ra, tôi gần như đã đoán được đại khái mục đích đến đây của các cậu. Bây giờ các cậu định đi hội họp với bạn đồng hành của mình đúng không? Nhưng hôm qua cậu nói muốn nói chuyện với tôi, vậy thì ngay bây giờ được không, tôi sẽ kể cho các cậu nghe toàn bộ sự thật.” Martha vô cùng hài lòng với sự hợp tác của anh trai nhỏ này. Cô bé thực sự cho rằng người này là người bình thường duy nhất trong toàn bộ biệt thự, mặc dù hắn ta ra tay quá tàn nhẫn, chưa kể còn là một người cuồng chị gái quá mức.



Thế là Dư Hạnh tò mò ra hiệu cho Susan, sau đó dẫn Alex đi cùng lên lầu tìm York, người đã đợi rất lâu. Mà lúc này York đang đọc một cuốn sách ghi lại các loại pháp thuật cổ xưa. Cuốn sách này nằm trong một góc khuất trong phòng làm việc, rất dễ dàng tìm thấy.



Đầu ngón tay của cậu ấy đang quay con dao gọt hoa quả cậu lấy từ bếp như một cây bút. Con dao gọt hoa quả mảnh khảnh tung bay trên ngón tay của cậu ấy, làm người khác nhìn vào phải lóa mắt bởi vẻ đẹp và sức hấp dẫn độc đáo của nó.



"Không phải dao mổ, cầm chẳng đã tay gì cả." York âm thầm phàn nàn trong bụng, vừa nghe thấy tiếng bước chân là lập tức nhét con dao gọt hoa quả vào bên thắt lưng ngay, sau đó lại giả vờ đọc sách một cách nghiêm túc.



Một lúc sau, Dư Hạnh mở cửa bước vào.



Đây là lần đầu tiên Dư Hạnh vào phòng làm việc, trong phòng không bố trí giá sách ở giữa, thay vào đó các giá sách nằm sát bốn bức tường tạo thành một biển sách mênh mông. Ngoại trừ một chiếc bàn ở giữa, chỗ mà York đang đợi họ với tư thế bắt chéo chân.



( cầu đề cử ngọc phiếu bạo chương )
Bạn cần đăng nhập để bình luận