Trò Chơi Suy Diễn

Chương 486: Địa Ngục Của Alice - Tòa phụ...

Nhưng hành động của Trầm dường như không giống việc mà một người bình thường có thể làm được. Có lẽ, trong số nhiều du khách bình thường, cũng có vài lần có sự xuất hiện của những suy diễn giả.



Thú vị thật.



Chỉ là... Khoan đã...



Khóe miệng còn chưa kịp cong lên, Dư Hạnh đột ngột dừng lại.



Một chỉ tiết nhỏ bỗng xuất hiện trong đầu hắn, ngay lập tức hắn quay lại hỏi quản gia: "Ông vừa nói, dù mất lý trí nhưng Alice vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi của hoa hồng sao?"



Quản gia ngập ngừng một chút: "Đúng vậy."



Dư Hạnh: "..." Tăng Lai đang ở dưới đó!



Nếu Tăng Lai không may bị AIlice phát hiện, có khi nào Alice sẽ vào đường hầm hoa hồng để bắt hắn ta không. Hắn đã nhận ra từ lâu Tăng Lai không phải là một suy diễn giả đặc biệt giỏi về chiến đấu.



Phiền phức là bây giờ hắn không thể thông báo cho Tăng Lai để hắn ta cẩn thận. "Quản gia." Giọng hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức quản gia nghĩ sự căng thẳng trong khoảnh khắc hắn hỏi ông ta câu trước đó chỉ là ảo giác.



"Cậu cứ nói." Hiện tại đã nói hất rồi, quản gia quyết định hỗ trợ đến cùng để tìm kiếm sự giải thoát cho mình.



“Khi Alice sống ở tầng năm, ả ta đã mở một con đường dưới giường của mình và sau đó bỏ hoang." Dư Hạnh chăm chú nhìn ông lão tóc trắng đang tràn đầy phấn khởi: "Vậy tôi có thể hợp lý suy đoán rằng, bây giờ ở nơi ở mới của Alice tại tòa nhà phụ, dưới giường ả ta cũng có một lối vào khác đúng không?" Quản gia gật đầu đồng ý: “Rất thông minh, đúng vậy.”



Dư Hạnh nhặt sợi dây thừng lên rồi quấn quanh tay mình một cách hời hợt, sau đó đưa tay ra: “Dẫn tôi đi. Con đường ở tầng năm đã bị đồng đội tôi sử dụng, tôi chỉ còn cách tìm con đường mới.”



“Đi thẳng vào?” Quản gia có hơi do dự: “Thực ra, nếu cậu có được một đạo cụ tương ứng với một loại tội lỗi, cậu có thể tạm thời làm yếu đi sức mạnh và tốc độ của Alice khi đối mặt với ả ta. Số lượng đạo cụ cậu thu thập được càng nhiều thì cơ hội sống sót của cậu sẽ càng...”



“À, nói thật thì.” Dư Hạnh trực tiếp nhét một đầu dây thừng vào tay quản gia, cố làm ra vẻ.



“Thực ra thì tôi cũng khá mạnh đấy.”



Quản gia nhận dây thừng, không hiểu rõ “mạnh” trong lời của Dư Hạnh nằm ở mức nào.



Dư Hạnh thấy vậy thì bổ sung thêm: “Dù tôi không có bất kỳ đạo cụ nào nhưng Alice cũng không thể giết tôi." Quản gia: “...”



“Vì vậy, tôi sẽ không tìm đạo cụ các thứ nữa. Phiền ngài dẫn đường, đưa tôi đến phòng ngủ của Alice, nếu muộn, đồng đội của tôi có thể gặp rắc rối.”



Giữa tòa phụ và tòa chính có hai hành lang trên không ẩn giấu, dùng để làm cầu nối, nằm ở tầng hai và tầng bốn. Dư Hạnh đi theo sau quản gia, suốt chặng đường cũng không gặp phải quỷ vật cản trở.



Có vẻ như những quỷ vật sinh ra từ tội ác của con người có thể phân biệt được nhân viên trong lâu đài cổ này.



Quản gia giúp hắn một cách khá lộ liễu, Dư Hạnh tin dù bây giờ Alice là một con quỷ xấu xí, mất đi lý trí, nhưng với khả năng kiểm soát lâu đài cổ của mình, có lẽ ả ta đã nhận ra hành động "đầu hàng địch" của quản gia rồi.



Hắn phải nhanh chóng hành động, nếu không, có thể Alice sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. Dư Hạnh theo quản gia đi dọc theo một con đường mà hắn chưa từng ởi qua, rẽ qua vài ngã rẽ không dễ nhận thấy, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy cái gọi là hành lang trên không mà họ nói tới. Phần lớn hành lang bị che khuất bởi những cánh cửa với lan can sắt màu đen tinh xảo và phức tạp, do hành lang bị bọc kín bốn mặt nên hắn không thể nhìn thấy tòa phụ từ trước.



Một sự trùng hợp là cánh cửa này đã được mở trước đó, chỉ khép hờ, giúp Dư Hạnh tiết kiệm công sức tìm chìa khóa. “Có vẻ như đã có người đến tòa phụ trước chúng ta.” Quản gia hơi ngạc nhiên, vì ông ta biết rằng cả hai hành lang đều bị khóa, và mỗi cái đầu được bảo vệ bởi một quỷ vật có “sức mạnh” vật lý mạnh nhất giữ chìa khóa.



Dư Hạnh không bận tâm nhiều và chỉ đáp lại một tiếng.



Hòe và Hoang Bạch đã nói sẽ tìm hành lang từ trước, và đã qua một khoảng thời gian dài như vậy, với khả năng của hai người đó thì việc tìm được mục tiêu không có gì đáng ngạc nhiên.



Nhìn thấy Dư Hạnh không ngạc nhiên chút nào, quản gia không khỏi nghĩ, có người có thể lấy được chìa khóa và vào được tòa phụ mà không ai hay biết, chứng tỏ trong nhóm khách đến lần này, không chỉ có mỗi người trước mặt có đầu óc nhạy bén.



Có lẽ... Giống như lần hỏa hoạn trước đây, nhóm du khách này có thể thành công, dù sao lần này, họ đã có nhiều thông tin và kinh nghiệm hơn lần đầu.



Ăn xong một viên thuốc an tâm, quản gia dừng lại, đẩy nhẹ Dư Hạnh: “Cậu vào đi, Alice vẫn ở tầng năm. Tôi phải ở lại tòa chính, nếu không thì không khác gì trực tiếp thông báo cho Alice.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận