Trò Chơi Suy Diễn

Chương 787: Kịch bản phim (3)

Thế là Chúc Yên kể qua một lượt về kết quả điều tra mình có và thông tin của bọn tội phạm mà cảnh sát đang nắm, cuối cùng trọng điểm vẫn nhắn tới chuyện của bọn người Hướng Hiếu Quần: “Em đã quan sát cháu trai của Vương Thành rất lâu, về cơ bản đã có thể loại bỏ anh ta khỏi danh sách phạm tội, tuy Vương Thành và Vương Tuyệt đều là người của tập đoàn Vương thị nhưng Vương Tuyệt không tham gia vào các dự án của gia tộc, giống loại ngồi mát ăn bát vàng thì hơn.”



“Nhắc tới anh ta, người trong giới kinh doanh chỉ nhớ được anh ta là người thừa kế duy nhất trên danh nghĩa của tập đoàn Vương thị, ngoài ra không còn ấn tượng nào khác.”



“Em đã điều tra được một số thông tin, sau khi cha mẹ của Vương Tuyệt chết, trên danh nghĩa tất cả cổ phần đều được sang tên Vương Tuyệt, hiện tại Vương Tuyệt đang là đại cổ đông nắm giữ nhiều cổ phần nhất, đứng thứ hai là Vương Thành, nhưng Vương Tuyệt chỉ tham gia vào chuyện ăn chia hoa hồng, chưa từng tham gia quản lý công ty, chuyện trong công ty đều do Vương Thành quyết, có vẻ như Vương Tuyệt đã bị cô lập”



Chúc Yên chuyển tài liệu qua điện thoại cho Dư Hạnh, giải thích: “Nhưng Vương Tuyệt không giống kẻ ngốc cầm tiền mặt ngoài thể hiện, anh ta lén mời thám tử tư điều tra Vương Thành, đồng thời vẫn duy trì “quan hệ chú cháu tốt đẹp” với Vương Thành, đoán có lẽ Vương Thành chưa bao giờ nghi ngờ cậu cháu ngốc này đang có toan tính khác, xem ra Vương Tuyệt cũng không phải là người dễ đối phó.”



“Anh biết anh ta không đơn giản.” Cuối cùng Dư Hạnh cũng lên tiếng, dù sao thì… Kẻ có thể sống trong suy diễn thì sao có thể ngốc được?



Càng đừng nhắc tới xưng hô mặt nạ nhân cách của Vương Tuyệt là “Vương Tước”, tuy chỉ đổi một chữ nhưng nghe thôi cũng biết là chủ của một đế chế cường đại, không thể nào tầm thường đơn giản, cam tâm làm một nhân viên pha rượu trong trường đại học.



“Chuyện lợi dụng Vương Tuyệt để tiếp cận Vương Thành như đã nói trước là bất khả thi, tuy khả năng Vương Thành nghi ngờ không cao, nhưng có thể Vương Tuyệt sẽ phát hiện.” Mỗi lần nhắc tới vụ án là Chúc Yên lại trở nên trầm tính, lý trí, không giống một sinh viên tuổi hai mươi, khi ấy cái bóng “Vô Thường” khiến phạm nhân lo sợ bất an mới có thể xuất hiện trên người cô ấy.



“Không sao, không cần thông qua anh ta, anh vẫn có cách khác.” Dư Hạnh nheo mắt, nhếch miệng nở ra một nụ cười nguy hiểm: “Nhưng mà anh phải hi sinh bản thân mình đi bán nghệ.”



“...?” Chúc Yên lập tức cảnh giác, trực giác mách bảo: “Anh lại có kế hoạch gì, mặc dù anh thích điều tra nhưng… Anh định bán thân thật đấy à!”



Dư Hạnh cười tủm tỉm: “Có vẻ em rất hưng phấn nhỉ?”



Chúc Yên lộ ra nụ cười quái dị: “Đương nhiên, thần linh còn phải hạ phàm, nghĩ mà xem…”



Đang nói, cô ấy bị Dư Hạnh gõ vào trán, đau quát um lên, nước mắt rưng rưng.



“Cứ cảm thấy em trưởng thành theo hướng không thể kiểm soát được…” Dư Hạnh nhìn Chúc yên, chậc chậc rồi hỏi: “Có phải lại có ai reo rắc cái gì vào đầu em không? Trong đầu toàn chất thải màu vàng, còn thế nữa sớm muộn anh cũng vứt em ra ngoài bãi phế thải đấy.”



“Hừ… Vậy rốt cuộc anh muốn làm gì.” Chúc Yên cũng biết mình càng lúc càng quá đáng, che chán lẩm bẩm.



“Là một người có quyền điều tra người ta, không phải em biết dạo gần đây Hướng Hiếu Quần đang có hành động gì sao?” Dư Hạnh bắt chéo chân, mở điện thoại xem tài liệu Chúc Yên gửi cho mình: “Trong tài liệu em thu thập được, gần đây Hướng Hiếu Quần sắp quay một bộ phim, cũng giống như mấy bộ trước kia, đều thuộc thể loại linh dị thần quái.”



Nhắc tới, Chúc yên lập tức hiểu được, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dư Hạnh: “Anh muốn đi thử vai, nhờ vào đó tiếp cận Hướng Hiếu Quần?”



“Đúng vậy, hơn nữa…” Dư Hạnh đặt tay lên môi, trong mắt ánh lên tia âm hiểm: “Ông ta đã bắt đầu chuẩn bị được bốn tháng từ lúc nhận kịch bản, đã tìm xong đoàn làm phim, chỉ thiếu mỗi diễn viên, vậy nên mới tung tin lên mạng xã hội.”



“Một tháng này có lẽ là khoảng thời gian chọn diễn viên, để danh chính ngôn thuận tiếp xúc với người này thì đây chính là cơ hội tốt nhất.”



“Anh muốn thử vai nhân vật chính à?” Chúc Yên hỏi, không hiểu sao lại rất chờ mong.



“Đương nhiên không, anh thử vai sát thủ thôi.” Dư Hạnh nói một cách bình tĩnh.



“...” Chúc Yên trầm mặc, cô ấy cảm thấy nếu Dư Hạnh diễn vai sát thủ thì nhân vật chính hết đường sống, có lẽ người xem sẽ cảm thấy thắc mắc tại sao nhân vật chính vẫn còn sống sót.



Không phải liên quan đến vẻ bề ngoài mà chỉ đơn giản vì Dư Hạnh diễn vai sát thủ, chắc chắn sẽ diễn ra được cái khí chất giết được hết tất cả.



Ơ, khoan đã… Không đúng.



Chúc Yên bình tĩnh lại: “Sao anh biết là bốn tháng trước? Chuyện này rất khó để điều tra, mà tại sao em cảm giác anh đã đọc qua kịch bản rồi thế?”



Dư Hạnh cười càng gian xảo: “Bởi vì… Kịch bản này do anh viết.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận