Trò Chơi Suy Diễn

Chương 464: Địa Ngục Của Alice - Không ...

Chiếc váy lộng lẫy bắt đầu để lộ dấu vết bị đốt cháy từ thắt lưng trở xuống, nó rách tơi tả, khoe trọn đôi chân đầy những vết cháy xém và các loại vảy trắng xấu xí loang lổ của Alice.



Vào giờ phút này, trông Alice thực sự giống một con ác quỷ xấu xí bò ra từ ngọn lửa địa ngục.



Dư Hạnh quay đầu chạy về phía Hàn Tâm Di đến, đó là một cánh cửa khác dẫn đến phòng triển lãm ngoài trời. Với tình hình hiện tại thì chỉ còn một con đường duy nhất đó để rời khỏi phòng điêu khắc.



Hắn không quan tâm con đường này sẽ dẫn đến đâu, miễn là có không gian để chạy, hắn sẽ tìm được nơi mình muốn tới.



Tiếng chuông vang lên một cách điên cuồng, không ngừng dù chỉ là một giây. Dư Hạnh không lãng phí thời gian dành cho việc ngẩng đầu lên nhìn, nhưng hắn có thể nghe được động tĩnh, đó là Alice đang leo lên với tốc độ cực nhanh, đang tiếp cận hắn với một tốc độ đáng báo động. Diệc Thanh ẩn thân, đi theo bên cạnh Dư Hạnh. Dư Hạnh nghiêng người tiến vào một cánh cửa lớn dày nặng không đóng, hắn vận dụng chút sức lực, từ từ đóng cánh cửa lại. “Rầmf"



Âm thanh của vật nặng rơi xuống đất vang bên ngoài cánh cửa, ngay giây tiếp theo, khuôn mặt xinh đẹp của Alice thò ra từ kẹt cửa.



“Ha...” Alice trợn trừng đôi mắt màu đỏ tươi, sự hưng phấn hiện rõ mồn một qua ánh mắt. Một cánh tay thò vào trong, vươn ra định bắt Dư Hạnh đang đóng cửa. Tiếng cười khẩy của Dư Hạnh vang bên dưới lớp mặt nạ, hắn nhanh nhẹn né tránh tay Alice, nhấc chân đạp thẳng mặt ả ta.



“AI” Alice hoàn toàn không dự đoán được rằng “du khách” này có thể mạnh đến mức nào, hành động bất ngờ của hắn khiến ả ta không kịp đề phòng, ngã ngửa về phía sau. Dư Hạnh tranh thủ cơ hội đóng kín cửa. Khi nhìn thấy cạnh cửa có khoá, hắn thuận thế đóng khoá cài.



Xong xuôi, hắn lẩầm bẩm một câu: “Ừm, đã hiểu cảm giác thích đá cửa của Triệu Nhất Tửu là thế nào rồi, cảm giác khi đá hàng thật giá thật đúng là sảng khoái...”



Bên ngoài vang lên tiếng phá cửa, tiếng chuông ồn ào đến mức khiến người ta đau đầu. Dư Hạnh bước vào căn phòng hai bên sườn hành lang, nơi mà hắn đi vào. Không ngoài dự đoán, mấy căn phòng này đã có người ở.



Nhiệm vụ chiếm phòng của hắn vẫn còn thiếu hai gian phòng, ở một không gian khác, WC không được tính là một phòng. Mà phòng thứ hai, phòng học điêu khắc cũng là Hàn Tâm Di chiếm giữ trước.



Nhưng... Điều đó không quan trọng.



Khi Dư Hạnh bước ra khỏi phòng, tiếng đập cửa bên ngoài đã biến mất. Hắn nghĩ Alice đã ý thức được rằng nơi này không dễ vào nên tìm con đường khác để chặn hắn. “Hừ... Con đường khác ư? Người đầu tiên cô gặp được chưa chắc đã là tôi.” Thật ra Dư Hạnh không lo lắng về vấn đề này lắm, hắn lần mò về phía đèn hai bên tường, đi tới nơi mà trước đây hắn chưa từng đi qua.



“Diệc Thanh, anh có biết đường thông tới tầng bốn không?”



Diệc Thanh vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, hắn ta cười nói: “Đường xung quanh thư viện thì tôi biết, nhưng nơi cậu đang ởi bây giờ là nơi tôi chưa từng tới, tất nhiên tôi không thể biết được.”



“Ừm.” Dư Hạnh nheo mắt với vẻ tiếc nuối, xem ra chỉ còn cách lần mò thông qua con đường này mà thôi.



Đèn tường nhấp nháy lập loè với ánh sáng mờ ảo u ám, càng đi về phía trước, hình thức đèn tường trồng càng có vẻ cổ điển hơn, dần khác xa với phong cách Steampunk. Ở cuối hành lang chỉ có một cái cầu thang đi lên trên.



Dư Hạnh lên cầu thang, đi tới tầng hai, phát hiện có rất nhiều lối rẽ. Hắn đứng im bất động trước ngã rẽ một lúc, nhìn về phía lối rẽ ngoài cùng bên trái.



Dựa vào cảm giác phương hướng còn sót lại cùng với bản đồ mô phỏng 3D hình thành trong não bộ hắn từ đầu tới giờ, góc độ ngoài cùng bên trái có nhiều khả năng dẫn đến một tuyến đường mà hắn quen thuộc nhất. Dù gì thì cũng không có bản đồ chính xác, Dư Hạnh chỉ dựa theo trực giác của bản thân, hắn nhấc chân tiến về phía trước.



Diệc Thanh cũng là một kẻ không chịu ngồi yên, khi có người khác, hắn ta có thể yên tĩnh đến mức giống như không tồn tại, thậm chí đến cả Dư Hạnh cũng thường xuyên quên mất sự hiện diện của hắn ta. Nhưng khi chỉ còn mình Dư Hạnh, con quỷ Nhiếp Thanh ấy lại bắt đầu lắm mồm nhiều miệng.



Hắn ta đặt chân xuống đất: “Dư Hạnh.” “Hử?” Dư Hạnh đang cố gắng phân tích hướng đi, trả lời hắn ta theo kiểu có lệ.



Diệc Thanh vuốt ve mái tóc đen dài như lông sói của mình: “Vừa nãy cậu nói cậu đã đạt được mục đích của mình rồi, vậy Hàn Chí Dũng đâu?”



Người đàn ông đó cũng là đồng phạm trong vụ án cắt cổ, là thành viên của Đan Lăng Kính, ông ta cũng làm rất nhiều chuyện hại người. Diệc Thanh không tin Dư Hạnh lại chấp nhận buông tha cho Hàn Chí Dũng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận