Trò Chơi Suy Diễn

Chương 281: Ác quỷ được tưới bằng máu (1)

Quỷ mặt buồn ngồi rúc ở cạnh cửa vừa xem vừa tìm thời cơ để chạy trốn.



Dư Hạnh tính sẽ đánh nhanh thắng nhanh.



Thể lực của hắn không đủ để hắn có thể duy trì trạng thái tấn công và phòng thủ trong thời gian dài, nếu đây là một trò chơi thì hắn chính là một sát thủ bùng nổ trong nhất thời, khó để có thể duy trì sức mạnh.



Màu đỏ tràn ngập trong tầm mắt của hắn, mỗi một đòn tấn công của anh trai lệ quỷ đều mang theo sự oán hận của những người đã chết trong tay nó, những oán hận này hóa thành ảo giác, liên tục hiện ra trước mắt Dư Hạnh gương mặt của những người sắp chết vặn vẹo đi vì đau đớn và cả những tiếng khóc than không ngừng.



Nếu là người bình thường khi thấy ảo giác này thì chắc chắn tỉnh thần sẽ bị tra tấn đến kiệt quệ, đến chết.



Đây là phương thức tấn công đặc trưng của lệ quỷ, cho nên giết càng nhiều người thì chúng nó càng mạnh.



Dư Hạnh cũng bị những ảo giác trốn không được này làm cho tang trạng dần trở nên tồi tệ đi.



Tuy rằng hắn ngụy trang thành lệ quỷ áo đỏ nhưng rốt cuộc hắn vẫn là nhân loại, hắn không sử dụng được năng lực của lệ quỷ, nếu không thì hắn thật sự muốn để cho anh trai lệ quỷ biết thế này là biển máu núi xác thật sự.



Thật mệt mỏi...



Dư Hạnh phát hiện quỷ vật của thế giới này dù là giết người hay chiến đấu đầu thích tấn công vào đầu, hình như bọn nó thích nhìn gương mặt của con mồi bị máu tưới từ trên xuống. Vậy thì không tránh né nữa... Lúc những chiếc móng tay giống như những lưỡi dao của anh trai lệ quỷ chụp xuống đầu hắn, hắn chỉ hơi nghiêng đầu qua một chút, móng vuốt của lệ quỷ vẫn rơi xuống đỉnh đầu hắn.



Anh trai lệ quỷ ngạc nhiên phát hiện bản thân đã nắm được nơi chí mạng của lệ quỷ áo đỏ mặt nạ khóc tang.



Kỳ quái, sức chiến đấu mà lệ quỷ đeo mặt nạ khóc tang này thể hiện ra không hề tương xứng với lớp sương máu đặc sệt kial Quá yếu!



Nó lập tức nổi lòng nghỉ ngờ, ngón tay nó cắm xuống đầu Dư Hạnh.



“Ah!” Quỷ mặt buồn sợ hãi hét lên.



“Dư Hạnh!” Triệu Nhất Tửu vân luôn phân tâm chú ý bên này cũng ngạc nhiên kèm sợ hãi mà hét lên, hắn ta dùng một chân đá văng em trai lệ quỷ để tạo ra cho mình một khoảng không gian để làm đệm rồi không chút do dự chạy về phía Dư Hạnh.



Hắn ta cảm thấy Dư Hạnh đã đưa ra quyết sách sơ xuất. Kiếm thuật của Dư Hạnh rất lợi hại, rất thành thạo, nhưng so với hắn ta cũng không xuất sắc hơn bao nhiêu.



Nếu nói ai có khả năng giết một con lệ quỷ áo đỏ bằng dao ngắn thì chắc chắn phải là hắn ta, người đã quen tay dùng con dao ngắn kia, mà không phải con ma ốm như Dư Hạnh!



Dưới mặt nạ khuôn mặt lạnh lùng của Triệu Nhất Tửu hiếm khi xuất hiện vẻ hoảng loạn, hắn ta vừa chạy về phía Dư Hạnh vừa để ý để tránh né những đòn tấn công của em trai lệ quỷ, hình ảnh đầu của Dư Hạnh bị móng vuốt của lệ quỷ cắm vào cùng với những ảo giác đẫm máu do em trai lệ quỷ tạo ra cùng nhau hiện lên trước mặt hắn ta, hắn ta nghiến răng một cái: “Sao lại thế này? Hắn ta đã bị vẻ ngoài thong dong mà Dư Hạnh biểu hiện ra lừa dối, quá tin tưởng vào hắn!



Dư Hạnh, chất tiệt, đừng chết ở đây, quá vô nghĩa...



Móng vuốt sắc nhọn xé rách làn da, âm thanh vỡ vụn của xương cốt vang lên trong đầu Dư Hạnh.



Đồng tử của hắn co rụt lại, kêu lên một tiếng, cảm giác giống như bị năm cây đỉnh to đâm vào trong đầu mà không có thuốc gây tê. Cơn đau nhức theo những dây thần kinh dày đặc lan ra từng lớp, thậm chí có một khoảnh khắc trước mắt hắn hoàn toàn trống rỗng, cho đến tận lúc dòng máu nóng tràn qua mí mắt, làm mờ mắt trái thì mắt nah mới khôi phục lại cảm giác.



Sau đó hắn cảm nhận được mặt nạ nhân cách của mình bị anh trai lệ quỷ tháo ra. Mặt nạ nhân cách tự động biến mất sau khi rời khỏi khuôn mặt hắn, trở về trạng thái ban đầu.



Khuôn mặt âm nhu, diễm lệ của Dư Hạnh lộ ra trong không khí, máu đỏ chảy chảy xuống thành từ dòng, uốn lượn theo hai bên mặt càng làm tăng thêm sự thê thảm đến đáng sợ làm người ta không dám nhìn thẳng.



Áo dài to rộng màu đỏ chậm rãi tan biết để lộ ra chiếc áo Sơ mi và áo vest của người phục vụ, anh trai lệ quỷ ngạc nhiên kêu lên: “Mày quả nhiên chính là phục vụ, là người sống!”



Một mặt thì khiếp sợ vì có người sống có sức mạnh tương đương với lệ quỷ áo đỏ, mặt còn lại thì bất ngờ vì nó đã hoàn toàn nắm giữ mạng sống của người phục vụ trong tay.



Ngón tay của nó cắm cũng không sâu, chỉ khoảng nửa centimet, chiều sâu này đối với lệ quỷ cũng không phải là trí mạng, nhưng nếu như là nhân loại thì gần như sẽ tử vong ngay lập tức!



Tại sao phải làm vậy? Rò ràng có thể dựa vào thực lực của bản thân nhẹ nhàng uy hiếp mà vượt qua được tiệc party cuồng hoa này, nhưng lại cố tình đến trêu chọc nó và em trai...
Bạn cần đăng nhập để bình luận