Trò Chơi Suy Diễn

Chương 344: Suy diễn được phân cấp khiến độ khó gia tăng mãnh liệt (1)

Cái suy diễn thế giới này là giả dối, sau khi Dư Hạnh khôi phục lại ký ức thì tất cả sự tồn tại này đầu trở nên vô nghĩa.



Người cũng được, cảnh cũng thế, sau khi ký ức về quỷ nước Thích Duy trở nên đầy đủ thì tất cả đều cùng nhau biến mất.



Dư Hạnh nắm con dao găm, dọc theo điều này mà suy diễn lại toàn bộ hành trình hắn đã đi qua, khi đi qua thôn xóm hắn phát hiện toàn bộ thôn dân ở đó đầu không thấy nữa.



Phòng ốc cùng với xóm nhỏ trở nên hoang vu, rách nát, bị vứt bỏ, giống như trong nháy mắt tất cả đã sụp đổ từ bên trong, rơi vào trong bụi bặm không thể trở lại như xưa nữa.



Toàn bộ bên trong ngọn núi đầu trở về trạng thái giống như trước lúc khi lũ lụt rút đi. Diệc Thanh cũng chỉ mất một chút thời gian để thuyết phục bản thân chấp nhận sự thật hắn ta bị hố, tâm trạng của hắn ta nhìn qua cũng không tệ lắm, nhưng mà mái tóc rũ xuống cùng với lời nói quá đáng vẫn làm lộ ra sự tức giận, không cam lòng của hắn ta.



“Dư Hạnh, năng lực của cậu là phục chế sức mạnh của quỷ vật khác à?”



“Dư Hạnh, lúc ấy cậu không khống chế được bản thân còn giờ thì sao? Sao lại không khống chế được?”



“Sao cậu lại trở nên yếu ớt như vậy? Dựa theo kinh nghiệm của tôi thì trừ phi cậu sử dụng một số thủ đoạn đặc thù, nấu không cho dù là sức mạnh tự nhiên tiêu tán cũng không thể khiến cậu tụt lùi đến mức này được.”



“Đúng rồi, lúc trước cậu thật sự không trở lại nhìn sao? Tôi nghe nói trò chơi này là phỏng theo nội tâm của cậu, nếu cậu thật sự không trở lại xem thì sao lại biết được tình trạng của việc lũ lụt mười mấy năm sau?” Vốn dĩ quỷ Nhiếp Thanh luôn bay lơ lửng trên không trung, như sương hư khói ảo, mà lúc này đã giận dỗi đến mức hóa thành thực thể đi đi lại lại ở bên cạnh Dư Hạnh, trong lúc Dư Hạnh chỉ muốn được yên lặng thì hắn ta bám riết không tha chế tạo tạp âm.



Dư Hạnh: “...”



Thật muốn đánh cho con quỷ này một trận, nhưng bây giờ hắn đánh không lại. Vừa rồi hệ thống nhắc nhở hắn, còn hai mươi phút nữa sẽ thoát khỏi màn này, hắn quyết định sẽ quay trở lại chỗ nhà ông Trương nhìn một cái, kết quả thì sao, tên quỷ này sao mà cứ lải nha lải nhải bên tai?



“À, vì tôi đã gặp rắc rối như vậy rồi nên tôi phải tìm hiểu con người lại thật rõ ràng phải không?” Giọng nói biểu thị sự mất kiên nhẫn với Dư Hạnh, nhưng hắn ta lại cười giống như một người vô tội, đáng thương lại đang cố nén xuống sự tủi thân của người bị hại xuống, khiến người ta không đành lòng trách cứ hắn ta.



Dư Hạnh hiển nhiên không không nằm trong phạm vi “con người” này, hắn cũng đã khá hiểu tên Diệc Thanh này rồi, ngoài mặt thì phong độ nhẹ nhàng, thật ra là một lão già không biết xấu hổ.



“Sau này anh chậm rãi tìm hiểu cũng được mà.”



Chờ hắn đi đến trước phòng của ông Trương, Diệc Thanh cũng vừa lúc đưa ra một vấn đề mới: “Lúc ấy cậu chú ý đến nấm mốc ở trong khe lõm cùng với những vết máu ở phòng khác, thì đã biết đây là dấu vết do lũ lụt để lại phải không?” Lần này Dư Hạnh không bỏ qua câu hỏi của hắn ta, hắn duỗi tay sờ tro bụi trải dài trên vách tường rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm. Đồ dùng trong nhà cũng dạt hết theo phía dòng nước chảy, nhưng mà lúc ấy tôi không rảnh suy nghĩ xem vì sao trước đó còn có thôn dân mà sau khi tôi ngủ một giấc dậy lại trở nên hoang tàn vắng vẻ, còn bị lũ lụt một lần.



Diệc Thanh thản nhiên gật đầu, cây quạt cầm trong tay cũng không mở ra, chỉ cầm ở thế: “Hóa ra là như vậy. Thế...” “Tôi cho rằng bây giờ tôi cần được yên tĩnh để khôi phục lại tâm trạng, anh còn hỏi tiếp nhỡ tâm trạng tôi không tốt sẽ cất con dao găm lại, không để anh ra ngoài nữa thì phải làm sao đây.” Dư Hạnh uy hiếp.



“Câu hỏi cuối cùng, được không?” Diệc Thanh cũng không bị uy hiếp, giọng điệu vẫn cứ thản nhiên.



Dư Hạnh bình tĩnh nhìn Diệc Thanh, nơi khóe mắt hiện ra một ý cười quỷ quyệt: “Nói đi."



“Cậu kể chuyện xưa cho đứa bé kia, chuyện xưa về bà lão và người phụ nữ vẫn chưa kể xong đúng không.” Quỷ Nhiếp Thanh rõ ràng cũng là một con quỷ nhưng lại cảm thấy với mấy câu chuyện xưa về ma quỷ của con người: “Tôi muốn nghe nốt, nếu lúc ấy cậu không dọa đứa trẻ kia thì kết cục của câu chuyện ấy là gì?”



Sao vẫn còn nhớ cái này vậy. Dư Hạnh cười nhạo một tiếng, nhìn xem thời gian còn lại trên hệ thống, một phút đếm ngược.



Thôi, vậy là đủ rồi, coi như là làm chuyện tốt, kể cho xong chuyện xưa đi.



“Bà lão nhìn người phụ nữ một cách âm trầm, bà ta vươn đôi tay ra. Dưới ánh trăng ảm đạm, người phụ nữ thấy những ngón tay của bà lão khô khốc. Tuy rằng có chút khiếp người nhưng bà lão có tay khiến cho người
Bạn cần đăng nhập để bình luận