Trò Chơi Suy Diễn

Chương 543: Anh tới để đối phó với tôi sa...

“Con ếch nhảy nhỏ của anh thật bẩn thỉu.” Câu đầu tiên mà Hứa Thụ nói khi đứng lại không phải là chào hỏi hay giải thích mà là liếc nhìn Dư Hạnh và hướng về phía bàn Bát Tiên, đưa ra lời nhận xét về con ếch nhảy nhỏ dính đầy máu.



Dư Hạnh không chút thương hại: “Không phải, là con ếch nhảy nhỏ của anh.”



Hứa Thụ liếc nhìn hắn và đưa tay cầm lấy cái đầu ở trên bàn. Dư Hạnh nhìn thấy cái đầu biến mất sau khi Hứa Thụ chạm vào, hắn biết rằng cái đầu là chính là tế phẩm của Hứa Thụ.



Cùng thời điểm với cái đầu biến mất, những dòng máu chảy xung quanh, những dấu tay đẫm máu, những tiếng chuông gió điên cuồng, mạng nhện và những tiếng khóc ẩn trong gió cũng đầu biến mất, không khí đột nhiên trở nên trong lành, khôi phục lại khung cảnh một tòa nhà thanh mát vốn có của Phong Ngữ Các.



“Anh không sợ cảnh tượng như thế này, hay là anh đoán được đây là ảo giác?” Đôi mắt nâu sẫm của Hứa Thụ nhìn chằm chằm vào chóp mũi Dư Hạnh, dường như hắn ta không thích nhìn thẳng vào mắt người khác.



Dư Hạnh cười nửa miệng nhìn đối phương, hai tay đút túi áo khoác: “Anh mời tôi đến đây, còn chào đón tôi bằng một cảnh tượng đáng sợ như vậy, anh cũng không có ý định giải thích trước sao? Người nên đặt câu hỏi đó bây giờ không phải là anh mà là người đang bị tổn thương tỉnh thần là tôi đây.”



Nghe được lời nói của hắn, Hứa Thụ ngước mắt lên, miễn cưỡng quan sát khuôn mặt của hắn, trong lòng không khỏi nghi ngờ khi hắn nói “tổn thương tinh thần”. Thế rồi hắn ta cảm thấy Dư Hạnh nói cũng có lý, bèn nói: "Xin lỗi, tôi kêu anh tới đây để xác nhận một chuyện."



Dư Hạnh cũng không hỏi là chuyện gì: "Phải xác nhận bây giờ sao?"



“Không, cần phải xác nhận thêm nữa.”



Hứa Thụ dường như luôn như vậy khi nói chuyện với mọi người, khiến người ta cảm thấy thái độ của hắn ta thực sự nghiêm túc, nhưng không nhiệt tình cũng không thờ ơ mà có chút lạnh lùng và rập khuôn, như thể cảm xúc của hắn ta đã bị ai đó lấy mất đi.



Ví dụ như, bất cứ ai nghe câu này sẽ vô thức bị giọng điệu không hề đe dọa của hắn ta cuốn theo và nghĩ rằng làm thế nào để xác nhận nó? Nhưng sự thật là Hứa Thụ chưa kịp nói xong, Dư Hạnh đã nghe thấy một tiếng gió nhẹ phát ra từ phía sau đầu mình. Trong mắt Hứa Thụ lóe lên nụ cười. Dư Hạnh quay sang một bên và khó khăn lắm mới tránh được mũi tên bay tới. Mũi tên bay xẹt qua tóc hắn và mặt hắn đau nhức vì bị gió cắt qua.



Nhìn thoáng qua, Dư Hạnh cảm thấy mũi tên tràn ngập bầu không khí u ám, như có khuôn mặt ma quỷ nào đó lưu lại trên đó. Ngay sau đó, mũi tên bị đóng đỉnh vào cột gỗ với một tiếng “vù vù” và phần đuôi của mũi tên run run, phát ra tiếng vo ve. Cùng thời điểm mũi tên bắn trượt mục tiêu, khuôn mặt ma quỷ trên mũi tên hét lên và biến mất trong không trung.



“Quá hung ác.” Dư Hạnh xoa xoa mặt, không biết là đang nói mũi tên hay là người. Đuôi mắt hắn hơi nhếch lên, người khác nhìn vào cũng không biết hắn có tức giận hay không: “Không hỗ danh là đại lão, lực tấn công của tế phẩm rất mạnh. Nhưng đại lão có muốn bắt nạt một người chơi mới như tôi không?



".,." Hứa Thụ không trả lời mà cau mày, sau đó nhanh chóng thả lỏng người: "Tốc độ phản ứng của anh quả thực không giống một người bình thường. Vừa rồi lúc anh né tránh, quỷ khí đã tác động đến cơ thể anh rất rõ ràng. Anh chắc chắn là một ác quỷ trà trộn giữa con người." “Ô?” Sắc mặt Dư Hạnh không thay đổi, khóe miệng hơi nhấch lên nhìn người này.



Tại sao người ta luôn phải nhắc nhở hắn rằng hắn không phải là người bình thường?



Bất tử, tự động chữa lành sau khi bị thương, những đặc điểm giống quái vật này quả thực đã giúp ích cho hắn rất nhiều trong mấy năm qua, nhưng kết quả là sự quái dị trong suy nghĩ, cảm xúc tiêu cực và mất nhân cách trong bản thân cũng khiến cho hắn làm ra rất nhiều điều khiến hắn phải hối hận.



Đặc biệt là khoảng thời gian hắn mới bước ra khỏi lọ thủy tinh, tất cả những gì hắn nghĩ trong đầu là những người mặc áo khoác trắng chỉ trỏ vào hắn, trong lời nói không hề coi hắn như một con người mà chỉ coi hắn như một thứ gì đó có thể được thử nghiệm theo ý muốn. Ánh mắt mọi người nhìn hắn không giống như người bình thường, điều này từng khiến hắn rơi vào tình trạng thiếu tự tin nghiêm trọng.



Hắn đã từng nghĩ rằng có phải mình đã trở thành một thứ bẩn thỉu và thấp kém hơn con người.



Dù bây giờ khi đối diện với chuyện này hắn đã bình tĩnh hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn có chút không vui khi vừa gặp mặt đã bị tế phẩm tấn công hai lần và bị nói rằng "Hắn không giống con người".
Bạn cần đăng nhập để bình luận