Trò Chơi Suy Diễn

Chương 475: Địa Ngục Của Alice - Chưa b...

Cô bé kia vừa đau đớn rên rỉ vừa kêu hắn ta cứu mạng, máu bắn tung toé, giọng nghe thê lương vô cùng. Cũng giống như [Kẻ Gào Khóc] đằng sau cánh cửa đường hầm hoa hồng này đầy.



Không phải hắn ta không ngăn cản.



Lúc ấy hắn ta khuyên nhủ, gào rống lên, cố gắng đánh lạc hướng chú ý của hung thủ, cũng cố gắng cắt đứt sợi dây nhưng thất bại thảm hại. Khi cảnh sát xông tới, đồng tử của bé gái kia đã giãn ra, cô bé quỳ rạp trên nần đất, trút hơi thở cuối cùng. Người đàn ông mặc đồ công trường đang định “phanh thây” thì bị cảnh sát lao vào khống chế.



Chỉ một chút nữa thôi. Chuyện rõ như ban ngày rồi, cô bé kia không được cứu. Chỉ một chút nữa thôi, nếu cảnh sát có thể tới sớm hơn chút thì có lẽ cô bé đã không bị hung thủ đập nát xương sọ.



Còn hắn ta đã được cứu.



Cái liếc mắt cuối cùng trước khi chất của cô bé kia là sau khi bị cảnh sát vây quanh, cô bé nhìn hắn ta qua kẽ hở giữa đám người.



Ánh mắt lộ rõ sự đau đớn khổ sở, nó không còn sự ngưỡng mộ dành cho hắn ta nữa mà chỉ toàn nỗi căm ghét, hận thù.



Giống như đang muốn nói, hay lắm, anh được sống rồi đấy.



Nhưng còn tôi thì sao? Tôi phải chất.



Thậm chí anh còn không giúp tôi. Không phải không thể giúp, mà anh không dám. Người mà tôi thích lại là kẻ rác rưởi như vậy.



Từ sau lần đó, chuyện kia vẫn mãi là bóng ma tâm lý ám ảnh Tăng Lai. Hắn ta cũng không dám tỏ ra dịu dàng với con gái nữa, bởi vì sâu trong tiềm thức, Tăng Lai luôn nghĩ nếu cô bé kia không tới gần hắn ta thì sẽ không gặp những chuyện ấy.



Nếu hắn ta chấp nhận lời tỏ tình đó...



Không, nếu hắn ta không có biểu hiện gì khiến cô bé kia thích.



Nấu lúc ấy hắn ta dũng cảm hơn chút, tranh thủ tìm cách gì đó lúc hung thủ đang ở trong phòng bếp...



Mặc dù những việc này không hoàn toàn là lỗi do hắn ta, mặc dù trong thầm tâm hắn ta vẫn biết rõ những điều đó.



Nhưng hắn ta vẫn không thể nguôi ngoai trong suốt một khoảng thời gian dài.



Tăng Lai không bao giờ nói ba chữ “không dám cược”. Nếu có thể làm lại từ đầu, Tăng Lai muốn đánh cược, hắn ta cược rằng bản thân có thể tìm ra chìa khoá, cược rằng bản thân có thể giúp cô bé chống cự đến khi cứu viện tới.



Cái gì cũng có thể đánh cược, đặc biệt là mạng sống.



Khi luồng suy nghĩ trở lại, Tăng Lai nở nụ cười gượng gạo.



Thật thần kỳ, [Đánh Cược Với Xác Chết] khiến suy nghĩ bị phân tán, thế nhưng lại giúp hắn ta nhớ lại chuyện xảy ra từ cách đây rất lâu, đã thế còn rất rõ ràng, giống như chúng chỉ ở ngay trước mắt hắn ta.



Lúc ấy hắn ta còn trẻ, hắn ta thật sự không thể làm gì được.



Sau khi trở thành suy diễn giả, hắn ta đã chứng kiến rồi, và những cảm xúc tiêu cực từ từ tan biến khi hắn ta có người bạn là Nhậm Nghĩa cùng làm việc với hắn ta, cùng đưa ra những chiến lược chung.



Thứ duy nhất còn lại chỉ là cái cách gọi mặt nạ nhân cách “Dân Cờ Bạc” với ý nghĩa có phần khác với hiện thực.



Bầy giờ nhớ lại chuyện đó, Tăng Lai có hơi thốn thức. Nghe nói con gái của người đàn ông mặc đồ công trường kia bị một số bạn nữ bắt nạt dẫn đến tự sát. Vậy nên người đàn ông đó đã suy sụp trong một khoảng thời gian, sau đó tỉnh thần xảy ra vấn đề và bắt đầu con đường giết người của mình.



Những người bị giết đầu vô tội.



“Khu khụ khụ...” Tăng Lai bỗng ho khan, dường như Kẻ Gào Khóc phía sau nghe thấy tiếng của hắn ta và bắt đầu gõ cửa.



“Cứu tôi với... Mở cửa! Mở cửa! Tôi không muốn chết a a al”



Trong lúc hoảng hốt, Tăng Lai nhận ra lá bùa vàng không còn lại bao nhiêu nữa.



Trong một phân cảnh có thể gọi là quay lại ký ức, hoá ra đã gần hết nửa tiếng.



Thời gian sắp hết rồi.



Tăng Lai mím môi, lật tìm những tế phẩm còn lại.



Hắn ta đeo năm tế phẩm, không lấp đầy vị trí đựng tế phẩm là để giữ chỗ mong có cơ hội nhận tế phẩm. Có một vài món tạm thời hắn ta không dùng được nên đã cất trong hệ thống.



Bây giờ trên người hắn ta có năm món, đặc biệt là [Cá Cược Vận Mệnh] dưới dạng xúc xắc, [Đánh Cược Với Cương Thi] dưới dạng lá bùa vàng, một chiếc nhẫn có thể xua tan lời nguyền rủa của quỷ vật, một cái kéo có tác dụng khá kỳ lạ và một chiếc vòng cổ giúp tăng khả năng ẩn nấp và tốc độ.



Muốn phá vỡ cục diện hiện giờ, không món nào trong số này là có thể dùng được theo cách trực quan.



Trong lúc Tăng Lai do dự, nửa tiếng đã trôi qua.



Lá bùa vàng bỗng vụt tắt, hoá thành một nắm tro tàn, bay tán loạn giữa không trung. Kẻ Gào Khóc bỗng trở nên kích động, bây giờ mối hận trong cô ta tăng lên gấp hai. Cánh cửa rung chuyển dữ dội khiến Tăng Lai cảm thấy dù hắn ta không mở thì cánh cửa này cũng không thể trụ thêm được bao lâu nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận