Trò Chơi Suy Diễn

Chương 280: Nó lại bị bắt nạt (3)

“Nếu không đi thì chờ lát nữa để nó đến tìm chúng ta à?” Anh trai lệ quỷ áo đỏ liếc em mình một cái: “Nó nhỏ nhen hơn nhiều so với những gì nó biểu hiện ra bên ngoài, chúng ta đi, giết cái tên người sống đang làm phục vụ kia, coi như một lời xin lỗi với nó.” “Nhưng mài”



“Không nhưng nhị gì hết, ai bảo nó mạnh hơn chúng ta, mà trước đó chúng ta lại va chạm với nó, muốn tranh giành địa bàn với nó chứ?” Anh trai thuyết phục được em trai của mình rồi quay ra nói với con quỷ mặt buồn: “Dẫn đường đi.”



Hai con lệ quỷ áo đỏ cứ như vậy đi theo một con quỷ mặt buồn, tiến về phía WC Dư Hạnh đang ở.



Vừa lúc này Triệu Nhất Tửu đứng ở chỗ đó, trên người mặt một bộ đồ đen vô cùng dễ thấy, em trai lệ quỷ sau khi nhìn thấy hắn ta thì càng tức giận hơn: “Chắc là người kia đấy anh trai, chúng ta nhanh chóng giết hắn ta rồi đi thôi, mẹ nó, trong tháng tới em chắc chắn sẽ không đến quán bar xui xẻo này nữa!”



Nó nói xong thì lập tức phóng một người toàn mùi máu về phía Triệu Nhất Tửu.



Cách tiến về phía trước của nó như lướt trên không trung, áo dài màu đỏ tung bay trong gió, chỉ riêng khí thế cũng đã đủ để dọa đối phương.



Triệu Nhất Tửu nhanh chóng né tránh, hắn ta không rút dao găm ra để ngăn cả mà nhanh chóng di chuyển để trốn tránh, với biên độ di chuyển nhỏ nhất hắn ta thực hiện các động tác né tránh một cách hiểm hóc, khiến cho trong lúc nhất thời tình thế trông có vẻ rất nguy hiểm. Con quỷ mặt buồn đi đến cửa WC nhưng nó không nhần cơ hội rời đi mà lại đóng cửa lại. Anh trai lệ quỷ nhìn thấy động tác của nó bèn hỏi: “Mày đang làm gì vậy?!” Ngay sau đó, một con dao găm sắc bén như đang hút hất lấy ánh sáng nhưng không lộ ra chút dấu vết nào từ trong hư không mà đầm tới từ phía sau anh trai lệ quỷ, con dao mang theo khí thế sắc lạnh, cắt đi một mảng tóc lớn của anh trai lệ quỷ.



Nếu không phải nó cảm nhận được khí thế đó và né tránh kịp thời thì bị cắt đi sẽ là cái đầu của nó.



“Mày đang làm gì thế? Hóa ra mày gọi chúng tao đến đây không phải là để giết người sống mà là để chiến đấu với sao?” Nó tức giận vung tay áo: “Chúng tao đã thừa nhận mày mạnh hơn chúng tao rồi, sao mày còn cố chấp muốn đánh với chúng tao làm gì, lại còn cầm cả dao găm!”



“Tâm trạng tao khá tốt nên muốn đánh nhau với chúng mày để thỏa mãn cơn nghiện, hơn nữa chúng mày dù sao cũng là lệ quỷ áo đỏ, việc tao dùng dao cho thấy tao coi trọng chúng mày mà, không phải sao?” Dư Hạnh cầm dao găm trong tay, tuy rằng chỉ là đồ đi mượn tạm nhưng cảm giác cầm dao ở trong tay và sức mạnh mà con dao găm này đem lại khiến hắn rất thích.



Cười nói xong hắn nắm chặt năm ngón tay lại, khiến chuôi dao lạnh lẽo ấm lên một chút. Đã lâu không sờ đến loại vũ khí sắc bén như vậy, quả nhiên sau khi có vũ khí trong tay Dư Hạnh mới cảm thấy thực lực của bản thân không quá yếu kém.



Hắn xoay cổ tay, một lần nữa vung dao về phía anh trai lệ quỷ, mũi dao chém ra thành một động tác cắt ngang, tư thế lưu loát đến mức khiến Triệu Nhất Tửu đang ở cách đó không xa né tránh đòn tấn công của em trai lệ quỷ cũng phải sững sờ một chút. Đường dao thật tàn nhẫn, người cầm dao càng tàn nhẫn.



Tên này giống như đã tập luyện rất nhiều năm vậy... Nhưng liệu có khả năng đó sao?



Triệu Nhất Tửu bởi vì phân tâm mà không cẩn thận bị đánh trúng ngực, hắn ta bèn dứt khoát nắm lấy cánh tay của em trai lệ quỷ, dùng tay làm trảo mà bắt đầu chủ động tấn công.



Đồng thời trong đầu hắn ta lúc này lại nghĩ đến lời vừa rồi của Dư Hạnh. Dư Hạnh nói, cho hắn mượn dao găm, hắn sẽ dùng dao găm để nhanh chóng kết liễu con quỷ không tấn công Triệu Nhất Tửu, sau khi giết xong sẽ lập tức giết con quỷ tấn công Triệu Nhất Tửu.



Dư Hạnh còn nói, em trai lệ quỷ có thực lực rất mạnh, Triệu Nhất Tửu không có khả năng đánh thắng nó, chỉ có thể để hắn ra tay.



Hắn chắc chắn sẽ thắng.



Vấn đề duy nhất là Triệu Nhất Tửu phải đối mặt với sự tấn công của lệ quỷ áo đỏ mà không có vũ khí, hắn ta phải cầm cự giữ chân một tên, không thể để hai con lệ quỷ áo đỏ hỗ trợ cho nhau.



Sự ăn ý của cặp song sinh rất đáng sợ.



Vì vậy Triệu Nhất Tửu đã đưa đoản đao cho Dư Hạnh.



Dư Hạnh nhìn thoáng qua phía Triệu Nhất Tửu, tốc độ ra tay càng nhanh hơn, chỉ trong chốc lát mà bóng dao tung bay, rõ ràng không phải chiêu thức kiếm thuật thuần túy nhưng dùng trên vũ khí ngắn như đoản đao này lại ngoài ý muốn mà tạo ra áp lực vô cùng lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận