Trò Chơi Suy Diễn

Chương 341: Hệ thống giải trừ im lặng (3)

Nhưng hắn không ra tay được bởi vì mẹ A Nhan chống cự quyết liệt quá, kinh động đến hàng xóm xung quanh, tên lưu manh đó không còn cách nào khác chỉ đành bỏ chạy, ngày hôm sau thì bị người trong thôn bắt về rồi đánh què chân.



Tuy là mẹ A Nhan vô tội nhưng thói đời vẫn có người lắm mồm đồn thổi.



Dần dần, trong thôn lan truyền tin đồn đêm đó mẹ A Nhan đã bị tên lưu manh giở trò đồi bại, ngoại trừ bà ấy và A Nhan ra không ai có thể chứng minh được bà vô tội, tên lưu manh kia cũng ghi hận bà ấy, vì thế nói với bên ngoài là mình đã giở trò thành công.



Lời đồn đại lan ra, mẹ của A Nhan chịu không nổi, cuối cùng uất ức mà qua đời, vậy nên A Nhan trở thành đứa trẻ mồ côi mẹ.



Đến cùng thì A Nhan cũng thành đứa con hoang.



Bọn trẻ trong thôn ngày càng thích bắt nạt cô ta hơn, chúng thường xuyên ném sỏi và bỏ sâu vào trong cơm của cô ta.



Người lớn nhìn thấy thì chỉ mắng hai tiếng cho xong chuyện, dần dà họ cũng mặc kệ bọn nhỏ “chơi đùa”, mãi đến một ngày, một cô bé vì ghen tị sự đáng yêu của A Nhan nên nghĩ ra một trò đùa dai.



Lúc cùng nhau ra hồ chơi “câu cá”, cô bé đó đã quẹt que diêm và ném lên tóc A Nhan. A Nhan ngay lập tức bốc cháy khắp người, la hét chói tai, kêu la thảm thiết, cô bé kia cuối cùng cũng nhận ra mình đùa quá trớn, làm như vậy là sẽ chết người.



Sau đó, cô bé nhìn thấy sự thù hận đáng sợ lóe lên trong mắt A Nhan, tiến lại ôm chặt cô bé như bạn bè thân thiết. "Buông ra! Buông ra!" Toàn thân cô bé đã bị ngọn lửa trên người A Nhan cháy lan qua thiêu rụi, chờ đến khi ngọn lửa trên người cô bé không thể dập tắt được nữa, A Nhan mới buông tay ra. Tao đau quá.



Tao muốn chết nên mày cũng phải chất cùng tao.



A Nhan nghĩ vậy.



Quả nhiên cô bé kia đã chết, nhưng A Nhan thì không.



Ác ý vặn vẹo trong lòng cô ta đã thức tỉnh quỷ nước đang ngủ say không biết bao nhiêu năm trong hồ, quỷ nước với gương mặt trương phình xấu xí kéo A Nhan xuống hồ. Ngọn lửa trên người A Nhan bị dập tắt, cô ta mở to mắt trong làn nước hồ bẩn thỉu, mỉm cười với con quỷ nước muốn nhấn chìm cô ta.



Cô ta rất thích anh trai xuất hiện từ trong nước này.



Tuy anh ta khá xấu, nhưng anh ta đã giúp tôi dập lửa, cảm giác bỏng rát trên da thật sự rất đau đớn, anh trai này đúng là... Một người tốt. “Cảm ơn." Đây chính là lời cô ta muốn nói, nhưng không thể phát ra thanh âm được, chỉ phộc ra hai cái bong bóng trong nước.



Nhưng con quỷ nước này lại nghe thấy.



Anh ta do dự một lúc, vớt A Nhan lên, tiện thể dùng quỷ khí của mình giữ lại mạng của A Nhan.



A Nhan rơi vào hôn mê, khi tỉnh lại phát hiện mình vẫn còn ở bên hồ, quỷ nước vẫn đứng ở trong nước, chỉ vào mặt và thân thể của cô ta, trong mắt không có chút cảm xúc nói: “Cô bị hủy dung, rất xấu.”



A Nhan hốt hoảng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt hồ.



Cái gì đây?



Cả người đầy rẫy như những mảng vảy do bị bỏng để lại, da thịt gồ ghề lồi lõm, một con mắt chỉ còn lại cái lỗ trống, không có tròng mắt. Đây là cô ta sao?



Cô ta đúng là rất xấu.



A Nhan ngờ nghệch ngẩng đầu lên, nở nụ cười vô cùng khó coi.



Cô ta mỉm cười, nước mắt từ một bên mắt chảy xuống, lăn đến trước mặt quỷ nước, dùng giọng nói non nớt của trẻ con vốn đã bị ngọn lửa thiêu hủy nói: "Em tên là... A Nhan. Anh quỷ, anh tên gì?” Quỷ nước nheo mắt, thở dài, đặt tay lên cái đầu trụi lủi của A Nhan: “Tôi là Thích Duy.” Đây là lần đầu bà cốt và quỷ nước gặp nhau.



Hai bé gái sau khi đến hồ nước thì mất tích, sự việc này đã gây ra một làn sóng trong thôn, chủ yếu là do cha mẹ của cô bé phóng hỏa, họ không tin con gái mình đã xảy ra chuyện, huy động mọi người cùng nhau đi tìm. Người trong thôn cuối cùng cũng vớt được thi thể thối rữa dưới đáy hồ, nhưng đứa trẻ không nơi nương tựa kia đã biến mất từ đây, người trong thôn ngoại trừ nghi ngờ A Nhan đẩy cô bé xuống hồ ra thì không ai nhớ đến A Nhan nữa.



Quỷ nước Thích Duy đã dùng năng lực của mình để tạo ra một lớp ảo ảnh cho A Nhan, trong mắt người khác, A Nhan vẫn là một đứa trẻ hồng hào dễ thương, nhưng Thích Duy và A Nhan đầu biết rằng rõ, cô ta chỉ là một kẻ xấu xí mà ngay cả quỷ cũng coi thường.



A Nhan dựa vào đôi chân nhỏ bé cùng với thịt cá mà quỷ nước bắt về cho cô ta mang theo đi lên thành phố, là một đứa trẻ cái gì cũng có thể làm, ngoan cường sinh tồn, dần dần trưởng thành, nhiều năm sau cô ta trở thành một người phụ nữ quyền lực và đầy thủ đoạn, âm thầm gia nhập một tổ chức nguy hiểm tên là Đan Lăng Kính.



Cô ta học được rất nhiều bí thuật kỳ lạ từ tổ chức, bao gồm cách để quỷ nước khoác lớp da người, có thể đi lại trên mặt đất như người sống, cũng bao gồm cả cách cắt hết da thịt trên người, làm đối phương sống như một con quái vật.
Bạn cần đăng nhập để bình luận