Trò Chơi Suy Diễn

Chương 739: Ước Nguyện Xưa (13) - Tiết tấu (1)

Điều này rõ ràng là có sự sắp đặt từ trước, có lẽ đây chỉ là lời bịa đặt của đại sư.



Lương ma ma vốn hiểu rất rõ về Lưu Bính Tiên, cho dù biết ông ta lừa mình cũng sẽ không tức giận như vậy.



Dư Hạnh cho rằng, hoặc là Lương ma ma bị đại sư đánh trọng thương, sau đó ném vào phòng phụ, hoặc là đại sư đã tiết lộ cho bà ấy biết ý định thật sự của Tiểu Cận, khiến bà ấy khí cấp công tâm (*) .



(*) Khí cấp công tâm: Thường là một cơn đau tim hoặc một sự cố cấp tính nào đó liên quan đến chức năng tim.



Tạm thời không bàn đến điều này, sau đó Dư Hạnh nghe được từ quản gia một sự thay đổi quan trọng.



Nghe nói đại sư đã nói với lão gia rằng Phương thiếu gia vẫn còn cơ hội sống lại.



Mà việc sống lại này cần một nghi thức rất phức tạp, trong đó có một nghi lễ là gọi hồn thiếu gia trở về và kết hôn với một linh hồn cực âm khác.



Phương lão gia yêu con như mạng.



Vì vậy, ông ta đã đồng ý với lời đề nghị của đại sư mà không chút do dự.



Vì vậy, nhược điểm vô cùng chí mạng đối với mọi suy diễn giả bây giờ chính là tất cả những nhân vật nắm quyền thực sự trong Phương phủ đều đã bị đại sư kiểm soát.



Phu nhân tự nguyện hợp tác với đại sư, lão gia vì để con trai sống lại mà sẵn sàng thử nghi thức mất hết tính người, quản gia thì đã bị đại sư đổi thành người của mình từ lâu.



Bất kể là Dư Hạnh, Lưu Tuyết, hay thậm chí cả Triệu Nho Nho ở trong phòng phụ, đều khó mà trốn thoát.



Sau khi tìm hiểu xong, hắn bắt đầu cân nhắc xem có nên tụ họp với Triệu Nhất Tửu hay không. Nếu thân phận hiện tại của Triệu Nhất Tửu vẫn an toàn, liệu việc mình đi tìm Triệu Nhất Tửu có khiến hắn ta gặp nguy hiểm không nhỉ?



Suy nghĩ được ba giây, Dư Hạnh quay gót đi về phía phòng người hầu của đại sư.



Kệ đi, dù Triệu Nhất Tửu qua lại với hắn có bị phát hiện, hắn vẫn tin với thực lực của Triệu Nhất Tửu, không có vấn đề gì to tát cả.



Dư Hạnh cười thầm: "Nếu Triệu Nhất Tửu mà biết mình đánh tay đôi với đám boss mà không nói gì với hắn ta, thể nào hắn ta cũng cảm thấy mình bị ra rìa cho mà xem."



Hắn bước đi rất cẩn thận.



Hiện tại, hầu hết mọi người trong Phương phủ hoàn toàn không biết cái gì đang diễn ra trong bóng tối. Ở phía bên nhà phụ, có thêm vài người hầu âm thầm giám sát những ai qua lại. Trong sân năm gian, người của phu nhân và đại sư đi tới đi lui liên tục.



Nhìn thì có vẻ lỏng lẻo, nhưng trên thực tế, bọn chúng giống như một tấm lưới, chỉ cần người có khả năng biết chuyện xuất hiện sẽ lập tức ra tay.



Lúc đi hỏi thăm tin tức, hắn không thấy Lạc Lương, lại thêm khoảng cách khá xa nên không nhận ra Triệu Nhất Tửu. Vì vậy, hắn chưa thể biết được tình hình hiện tại của những thành viên trong đội ra sao.



Suy cho cùng, 7/7 trên lời nhắc của hệ thống có lẽ chỉ hiển thị số người bước vào giai đoạn thứ ba. Do thiếu thông tin, không ai có thể chắc chắn rằng con số này sẽ thay đổi theo số người còn sống cả.



Có thể làm cái gì đây, thành viên của hai đội còn lại đều rất đáng gờm, vừa vào đã làm tiết tấu nhanh hơn đáng kể.



Hắn chỉ đi ra ngoài có một chuyến, lúc về thì tình hình đã hỗn loạn đến mức này.



Dư Hạnh khá hài lòng.



Điều này chứng tỏ bên trong ba gia tộc lớn còn rất nhiều kẻ tàn nhẫn. Hắn cũng rất thích tiết tấu suy diễn nhanh, nhưng chỉ dựa vào một mình hắn thì khó mà làm được, việc kiểm soát tiết tấu như thế này chỉ có thể thực hiện khi có nhiều người cùng phối hợp.



Việc này cũng chứng minh một điều... Ít nhất có vài suy diễn giả đã lặng lẽ tập hợp lại với nhau.



Dư Hạnh lén lút luồn ra phía sau cửa sổ phòng của người hầu. Trước tiên hắn ghé tai nghe một lúc, xác định bên trong không có tiếng người mới giơ một ngón tay ra, đẩy cửa sổ thành một khe hở nhỏ khó bị phát hiện.



Hắn nheo mắt nhìn, thấy bên trong trống không mới đẩy cửa to ra rồi trèo vào.



"Haiz, sao lại có cảm giác đến đây xong, mình cứ phải trèo cửa sổ mãi thế nhỉ..." Dư Hạnh làu bàu: "Không phải vậy thì cũng là chờ người khác đến trèo cửa sổ của mình..."



Nơi khóe mắt, một ánh sáng lạnh lẽo lóe lên.



Nửa lời tiếp theo của Dư Hạnh mắc kẹt trong cổ họng. Hắn nghiêng người một cái rồi tránh được. Lưỡi dao sắc bén ghim thẳng vào tường mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.



Có một bàn tay rút con dao ra, nhắm ngay cổ của Dư Hạnh rồi đâm tới lần nữa.



Dư Hạnh giơ tay lên, chuẩn xác nắm lấy cổ tay của người đó. Lực đạo của người này không nhỏ, góc độ đâm dao tới cũng rất tráo trở. Chỉ cần chậm một chút thôi, cổ hắn đã bị đâm thủng luôn rồi.



Giây tiếp theo, đầu gối của người nọ thúc vào bụng Dư Hạnh, hắn suýt xoa một tiếng, thuận thế mà kẹp chặt cái chân đấy để ngăn đối phương tiếp tục ra chưởng.



"Có hơi đau thật đấy. Ấy, đừng kích động, chuyện đánh nhau ầm ĩ như thế này mà thu hút người khác đến thì không hay đâu." Dư Hạnh nở nụ cười. Sau khi nói xong, cái chân đang bị giữ chặt kia lập tức thả lỏng không ít.



Cuối cùng hắn cũng có thời gian để nhìn lên.



Người bị hắn khống chế là một gã sai vặt không bắt mắt lắm. Lúc này, vẻ mặt cậu ta hơi khẩn trương, cả hai tay đều cầm đao, một trong số chúng còn định giao lưu với đỉnh đầu của Dư Hạnh nhưng đã kịp thời dừng lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận