Trò Chơi Suy Diễn

Chương 461: Địa Ngục Của Alice - Không ...

Đối với Diệc Thanh, vui vẻ là được rồi, chỉ cần bản thân hắn ta vui vẻ, hắn ta sẽ không bao giờ quan tâm đến chuyện xảy ra với người khác.



Mà lúc này đây, Dư Hạnh có những nỗi lo khiến hắn ta không mấy vui vẻ.



Tâm trạng của hắn ta lúc này giống như nhìn thấy một người bạn tốt mà mình biết chịu khổ, có cảm giác sốt ruột lo lắng cho người ta, nhưng lại bị kiềm chế bởi cái đạo lý “bạn chẳng phải cá, sao biết được niềm vui của cá”. Thời điểm Diệc Thanh không cố tình che giấu thân hình, những viên thuỷ tinh đính trên bộ trang phục màu xanh lơ kêu “leng keng leng keng” vài tiếng giòn tan. Khi hắn ta chuyển tới vòng thứ năm, giọng Dư Hạnh nhỏ đến mức không còn nghe được nữa, hắn mở miệng nói với hàm ý sâu xa: “Người và quỷ có lối đi khác nhau, anh to lớn tự tại, nhưng chỉ cần tôi còn là con người, tôi vẫn sẽ có những ranh giới riêng...”



Diệc Thanh dừng lại, hắn ta nhìn về phía Dư Hạnh, phát hiện Dư Hạnh nằm trên nền đất với đôi mắt nhắm chặt. Dư Hạnh có mái tóc đen mượt, hơi thở đều đều, trông hắn rất yên bình. Câu nói mà hắn đưa ra ban nãy như thể câu trả lời cho những suy nghĩ mà hắn nhìn thấu trong tâm trí Diệc Thanh, nhưng lại như không phải xuất phát từ chính miệng hắn.



Diệc Thanh búng tay mở chiếc quạt, cất giọng bình thản: “Là do tôi nghĩ nhiều.” Câu trả lời cho mọi vấn đề, chỉ cần hắn vẫn còn ở trong [Giấc Mộng Nhiếp Thanh], sớm muộn gì cũng có ngày bị vạch trần.



Hắn ta hoá thành thật thể, nhưng chân không chạm đất mà buông thống xuống, cách đống máu tươi tung toé dưới nần đất khoảng mấy centimet.



“Bao lâu anh mới hồi phục được?”



Dư Hạnh cảm nhận tình hình của mình, mở mắt chống người dậy: “Ba phút nữa. Đúng rồi, Bệnh Tâm Thần ở đầu?”



Nhiệm vụ hắn giao cho Diệc Thanh trước đó là phải tìm ra Bệnh Tâm Thần, tiện đà đi hỏi thăm tung tích Dân Cờ Bạc. Nếu giờ Diệc Thanh quay lại thì chứng tỏ hắn ta đã tìm được người rồi. “Anh ta ở tầng bốn của thư viện, tôi đoán anh ta sẽ không rời đi ngay đầu.” Diệc Thanh cảm nhận được rằng lúc này Dư Hạnh đã khống chế được tinh thần dị thường khi vừa sống lại, quay về dáng vẻ thường xuất hiện trong mắt người khác của cậu thanh niên này: “Sao hả? Cậu định đi tìm anh ta bây giờ sao? Tôi nghe quảng cáo, Alice được cử ổi rồi, cậu có kế hoạch gì tiếp theo không?” “Ừm, tôi đã đạt được mục đích khi mở trận suy diễn này rồi, thậm chí còn thu được nhiều hơn dự tính.”



Mục đích đầu tiên là giết chết Hàn Tâm Di, ngăn cô ta tấn công người trong đội cảnh sát hình sự ở hiện thực.



Mục tiêu thứ hai là dựa vào những manh mối đã biết để xác định danh tính của các thành viên Đan Lăng Kính cấp cao hơn. Hàn Tầm Di liên luy Hàn Ngạn, vậy nên mục tiêu này cũng hoàn thành.



Cái lợi thu được ngoài dự tính là khái niệm về “quy tắc tính tế phẩm” và hiểu biết về những tế phẩm chưa biết trong cơ thể hắn.



“Cách đầy không lầu, tôi đã nghĩ tới khả năng phá vỡ quy luật, trước tiên phải hoàn thành khả năng suy diễn. Nếu tôi đã đạt được tất cả những thứ mình muốn rồi thì giờ cũng là lúc kết thúc trận suy diễn.” Dư Hạnh nói, hắn không nghĩ những lời mình nói có gì sai.



Nhưng nếu có kẻ nào đó nghe được những điều hắn nói, chắc họ sẽ khó chịu trong một thời gian.



Kết thúc suy diễn sớm? Khoan, sớm hơn bao lâu? Anh nói ra những lời kiểu này bằng giọng điệu bình tĩnh như vậy có thật sự tốt không? Dư Hạnh ngứa ngáy khắp cơ thể vì sự phát triển của máu thịt, nhưng hắn tập mãi cũng thành quen, ngồi dậy rồi thong thả đứng lên: “Lát nữa tôi sẽ tới thằng tầng bốn thư viện bắt Bệnh Tâm Thần, bây giờ xem mấy thứ Hàn Tâm Di để lại có gì hữu ích không đi...”



Ngón tay của hắn là một trong những bộ phận hồi phục hoàn toàn đầu tiên. Những ngón tay nhợt nhạt với các khớp xương rõ ràng lần mò tới bên cạnh thi thể Hàn Tâm Di, chộp lấy những mảnh mặt nạ nhỏ.



[Đã có thông tin “mặt nạ nhân cách kẻ cắt cổ”, bóc tế phẩm “6”.]



[Đang thống kê...] [Tế phẩm còn nguyên vẹn “Cấm Đoạn Chỉ Y”, “Cắt Cổ”, “Vũng Bùn”.]



[Tế phẩm bị hư hỏng: “Thuốc Thử Khô Héo”, “Nụ Cười Thiên Thần”, “Tử Vong Phân



Liệt” (Tế phẩm hư hỏng đang nằm trong suy diễn, người sử dụng nó trước đó đã dùng đến khi nó hết hiệu lực. Trong trường hợp này, bóc tế phẩm ra cũng không thể dùng, sẽ được hệ thống thu lại). ]



[Bạn đã nhận được tế phẩm “Cấm Đoạn Chỉ Y”, “Cắt Cổ”, “Vũng Bùn”. Kết quả kiểm tra đo lường cho thấy bạn đạt được bốn tế phẩm, tư cách đeo tế phẩm là “2”, cần phải loại bỏ một trong ba tế phẩm ở đây.]



[Nếu chọn “Cấm Đoạn Chỉ Y”, bạn phải trả bằng bốn nghìn điểm.]



[Chọn “Cắt Cổ” cần trả một nghìn hai trăm điểm.]



[Chọn “Vũng Bùn” cần trả một nghìn bốn trăm điểm.]
Bạn cần đăng nhập để bình luận